Lý do Viên Mục Dã không ra tay được là vì nhà cậu cũng nuôi chó. Tuy hiện giờ cún vàng đã chết, dùng xác nó làm bom xem như lợi dụng lần thứ hai, tạo phúc cho dân, nhưng xét từ góc độ tình cảm, quả thật cậu hơi không đành lòng.
Tằng Nam Nam làm xong mọi việc rồi đi sang bên cạnh rửa sạch máu tươi trên hai tay với gương mặt không cảm xúc, sau đó quay lại nói với mấy anh đàn ông: “Có thể kéo ra ngoài được rồi.”
Lúc này mọi người mới tỉnh hồn lại, nhao nhao tiến lên giúp, cuối cùng là Đại Quân và Trương Khai chầm chậm đẩy cún vàng ra ngoài cửa, lẳng lặng chờ lũ sâu to kia phát hiện “con mồi” có giấu “gia vị” này.
Không ngoài dự đoán, chưa đến mười lăm phút sau, mấy con sâu ngửi thấy mùi máu đã ong ong bay đến. Chúng mang xác cún vàng đi mà chẳng cần cố sức chút nào… Viên Mục Dã và Đoàn Phong chờ ở trong nhà một lát, đến khi bên ngoài không còn tiếng động nào nữa mới từ từ đẩy cửa đi ra ngoài.
Viên Mục Dã có thể dựa vào tiếng ong ong tần số thấp của loài sâu này để nhận biết liệu có nguy hiểm gần đó hay không, cho nên dù bọn họ vừa đi vừa dừng suốt dọc đường nhưng đều thành công tránh được sự tấn công của lũ sâu, và đến gần từ đường cũ.
Nhưng dù sao hai người bọn họ cũng đi bằng chân, lũ sâu lại bay nên đương nhiên tốc độ nhanh hơn bọn họ. Bởi vậy khi hai người tới nơi, cún vàng đã bị xơi tái gần hết rồi.
Trong đó có hai con sâu coi bom xăng trong bụng cún vàng là xương cốt không thể ăn được, thế nên chuẩn bị ngậm lên ném ra chỗ khác. May Viên Mục Dã và Đoàn Phong kích nổ ngay khi nó mới bay lên chưa đến một mét, làm bom xăng nổ tung ở độ cao tốt nhất.
Trong phút chốc, toàn bộ đống cát bị bao vây bởi biển lửa, con sâu chúa vô cùng hoảng hốt trước biến cố đột ngột này. Nó sợ hãi cố dùng thân mình để bảo vệ số trứng sâu mình vừa mới sinh ra, đáng tiếc mọi thứ đều vô ích. Những quả trứng sâu nhanh chóng nổ tung dưới nhiệt độ cực cao, cuối cùng tất cả đều bị đốt thành tro.
Bởi vì trước đó Hoắc Nhiễm đã đặt camera ở quá gần đống cát, cho nên sau khi lửa bùng cháy lớn thì bị hỏng luôn. Hiện giờ Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều chẳng nhìn thấy gì cả, lại không dám mạo hiểm đến xem thử, chỉ có thể trốn trong lùm cây gần đó lẳng lặng chờ đợi.
Lúc này có rất nhiều sâu to ngậm con mồi lục tục bay về. Như đã sớm cảm nhận được, chúng ào ào ném tất cả con mồi xuống, nhanh chóng bay về phía ánh lửa, dường như muốn cứu sâu chúa từ bên trong ra.
Viên Mục Dã nhìn lũ sâu không màng tất cả bay vào sân sau của từ đường cũ mà trong lòng bất chợt hơi hụt hẫng… Tuy lập trường khác nhau, nhưng cậu phải buộc lòng thừa nhận rằng hành động của lũ sâu quả thực khiến người ta rất kính nể.
Đoàn Phong thấy mặt Viên Mục Dã đanh lại bèn trầm giọng nói: “Có lẽ chúng vốn dĩ không biết cái gì là sợ đâu. Đừng nghĩ quá nhiều, chúng ta chỉ làm tốt việc trước mắt là được, nếu không cậu sẽ sống mệt mỏi lắm.”
Ai ngờ, nghe Đoàn Phong nói xong, Viên Mục Dã hỏi ngược lại: “Đội trưởng Đoàn, anh cho rằng tồn tại có hợp lý không?”
Đoàn Phong nghĩ ngợi rồi đáp: “Đương nhiên… Đồng thời tôi cũng tán thành cái chết là hợp lý.”
“Nghĩa là sao?” Viên Mục Dã hỏi.
Đoàn Phong cười đáp: “Nghĩa là sự tồn tại của một giống loài tất nhiên có tính hợp lý của nó, được toàn bộ môi trường chung cho phép. Trái ngược, sự tuyệt chủng của một giống loài cũng có tính hợp lý của nó, điều này chứng minh nó đã bị môi trường tự nhiên đào thải.”
Viên Mục Dã thở dài: “Bị con người giết sạch cũng gọi là đào thải tự nhiên ư?”
Đoàn Phong gật gật đầu: “Đương nhiên, con người cũng là một phần trong giới tự nhiên mà! Cậu nghĩ ngược lại xem, nếu hiện giờ có một loài sinh vật là thiên địch của con người. Trước mặt đối phương, con người không thể tự bảo vệ bản thân bằng bất cứ cách nào, cuối cùng do đó mà toàn bộ loài người bị tuyệt chủng, điều này chứng minh cái gì?”
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Chứng minh loài người cũng bị tự nhiên đào thải.”
Đoàn Phong bật cười: “Vậy còn chưa đủ hay sao?! Cho nên mọi việc đều phải nhìn bao quát một chút. Từ khi loài người ra đời đến nay chỉ cùng lắm là mấy triệu năm, mà Trái đất đã hàng tỷ năm tuổi rồi. Trước khi có loài người, ai có thể cam đoan rằng Trên trái đất không có nền văn minh cao cấp, không có một giống loài khác tự nhận rằng mình là chúa tể của thế giới giống loài người chứ? Cho nên, không có ai đúng ai sai trong sự việc ngày hôm nay cả. Chúng ta chỉ làm một chuyện mà con người không thể không làm. Hết thảy đều là sự chọn lọc của tự nhiên, ai thích ứng được thì sống sót, vậy thôi.”
Viên Mục Dã không ngờ Đoàn Phong sẽ nói ra những lời như vậy, cậu bèn cười, lắc đầu và nói: “Anh nhìn thoáng như vậy từ bao giờ thế?”
Đoàn Phong nở nụ cười: “Nhìn thoáng hay không thì đều phải sống. Thay vì cả ngày trách trời thương dân, cảm thán cuộc đời bất công, chẳng bằng làm tốt việc của mình là được. Trước kia tôi cũng thường xuyên tự hỏi mình một câu hỏi, đó là rốt cuộc tôi tồn tại có ý nghĩa gì? Nhưng hiện giờ tôi sẽ chẳng thèm suy nghĩ vấn đề ngu ngốc này nữa, thích có ý nghĩa gì thì có cái đó, dù sao mọi thứ đều được xếp đặt sẵn rồi, tại sao cứ phải sống rối rắm quá làm gì.”
Đêm hôm đó hai người trốn gần từ đường cũ tán chuyện rất lâu, mãi đến khi trời tờ mờ sáng, hai người mới vào để kiểm tra tình hình.
Cảnh tượng tại hiện trường thê thảm hơn trong tưởng tượng của Viên Mục Dã rất nhiều. Mùi khét nồng nặc khiến người ta khó thở, lũ sâu như thiêu thân lao đầu vào lửa hầu như biến thành tro tàn cả, còn con sâu chúa to đùng kia thì cuộn tròn như quả bóng, chạm khẽ là vụn tro rơi ra, những quả trứng sâu lại càng không thể may mắn thoát khỏi.
Lúc này nhóm Đại Quân và Trương Khai cũng chạy đến đây. Hoắc Nhiễm chỉ liếc nhìn hiện trường là vội chạy sang bên cạnh nôn mửa. Những người khác còn tạm, nhưng cũng bị mùi ở đây xông cho phải bịt chặt mũi.
Đại Quân nhăn mũi, nói: “Kinh thật. Lần này chắc là bị thiêu chết hết rồi chứ hả?”
Đoàn Phong gật đầu: “Đại loại vậy. Lát nữa hãy kiểm tra lại cẩn thận, tuyệt đối đừng để cá lọt lưới đấy!”
Khi nhiệt độ và bụi mù tại hiện trường đã bay gần hết, mọi người mới dùng xẻng tìm kiếm dưới đống cát xem có còn sâu chưa chết hay không, kết quả lại phát hiện rất nhiều ấu trùng và trứng đã bị nướng chín.
Không ngờ khi Viên Mục Dã và Trương Khai gạt xác con sâu chúa sang một bên, họ phát hiện dưới mình nó có một quả trứng sâu còn nguyên vẹn. Xem chừng là chưa bị lửa đốt đến. Trong lúc nhất thời, cả hai người đều ngây ra, không biết nên làm gì với quả trứng sâu không hề có sức chống cự này.
Trương Khai gọi to: “Đội trưởng Đoàn! Anh lại đây mà xem…”
Nghe thế, Đoàn Phong đang ra sức đào cát bèn sải bước tới và thấy quả trứng sâu trên mặt đất. Anh ta cũng sửng sốt, sau đó liên tục cảm thán rằng quả trứng sâu này cao số quá, thế mà có thể một mình sống sót trong lửa lớn.
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu, nói: “Không phải nó cao số, là con sâu chúa kia liều chết bảo vệ nó, nếu không một quả trứng nho nhỏ làm sao có thể thoát được ngọn lửa cực nóng cơ chứ?!”