Thanh âm hùng hồn, trầm đục vang vọng khắp địa cung.
Mặt nước Ngân Hà khẽ gợn sóng.
Những sợi xích sắt từ các cột đá lớn rủ xuống rung lên bần bật.
Ánh nến chập chờn, hắt bóng một hình dáng cao lớn lên mái vòm địa cung.
Đó là một bộ giáp sắt đang ngồi ngay ngắn trên vương tọa Băng Phong.
Trên áo giáp khắc hình đầu lâu, tay cầm Thập tự đại kiếm với chuôi kiếm tạo hình đầu lâu đê rừng, thân kiếm khắc minh văn dị vực.
Đầu đội mũ giáp,
Ẩn dưới mũ giáp là đôi mắt màu lam u ám, tựa như có thể nhìn thấu da thịt, nhìn trộm những ý nghĩ đen tối và điên cuồng nhất trong sâu thẳm nội tâm người khác.
Không hề nghi ngờ, người đang "cosplay" Vu Yêu Vương World of Warcraft trên vương tọa Băng Phong chính là một vị Sài đại tiểu thư nào đó không muốn lộ danh tính.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bộ giáp sắt, ngay cả kỵ binh Vũ Đức Vệ đang tấn công cũng chậm lại tốc độ.
Bọn họ không biết Băng Phong vương tọa hay Vu Yêu Vương là gì,
Họ chỉ biết rằng những sợi xích sắt trói chặt bộ giáp sắt ở cổ tay và mắt cá chân, giam cầm nó trên vương tọa Băng Phong, khiến nó không thể rời đi.
Và giờ đây, bộ giáp sắt ấy đang chầm chậm đứng lên.
Nhiệt độ trong cả địa cung giảm xuống một cách điên cuồng, dòng sông thủy ngân lỏng dần ngừng chảy,
Mặt đất, cột đá, mái vòm đá, chậm rãi phủ lên một lớp băng sương.
Nếu không phải đang trong trạng thái chiến đấu, nếu không phải đã quá mệt mỏi, nếu ánh sáng trong địa cung sáng hơn một chút, có lẽ mọi người đã nhận ra,
Nguồn gốc hàn ý không phải từ bộ giáp băng giá kia, mà là từ những lỗ nhỏ ẩn mình khắp địa cung——
Mỗi lỗ nhỏ đều chứa một con nhuyễn trùng đã được cải tạo, chúng có nhiệm vụ phun ra hơi lạnh, tạo sương giá, và điều khiển dòng Ngân Hà,
Giống như những người làm mỹ thuật sân khấu thực thụ, điều hành mọi thứ trong địa cung, tạo nên thanh thế cho Sài đại tiểu thư.
Soạt——
Bộ giáp sắt phủ đầy băng sương trắng xóa đứng lên, dùng đôi mắt xanh lam lạnh lẽo nhìn xuống đám người nhỏ bé như kiến.
"Ta bị giam cầm một vạn năm, bị trục xuất khỏi quê hương, giờ các ngươi dám xâm nhập lăng mộ của ta, các ngươi tự tìm đường chết..."
Sài đại tiểu thư giơ thanh kiếm Frostmourne bằng giấy lên, vung mạnh về phía khu vực giữa kỵ binh và đám Bạch Liên giáo.
Ầm ầm ầm!
Nhuyễn trùng ngay lập tức phun ra khí lạnh đóng băng và những viên đạn tự động phát nổ theo hướng mũi kiếm của Sài đại tiểu thư,
Nổ tung gạch đá, tạo nên băng giá,
Giống như có một thanh cự kiếm vô hình, mang theo sức mạnh vô song chém xuống mặt đất.
Kỵ binh và đám Bạch Liên giáo nhìn khe nứt đóng băng khổng lồ chắn ngang trước mặt, trong nháy mắt mất hết ý chí chiến đấu.
Theo hiểu biết của họ, chỉ có Kiếm Tiên trong truyền thuyết, người có kiếm khí tung hoành ba vạn dặm, một kiếm lạnh lẽo khắp Thập Cửu Châu, mới có thể thi triển kiếm khí chém ra mặt đất trăm bước như vậy.
Mà nhìn hình dáng tà ma đáng sợ bị xích sắt giam cầm của bộ giáp kia,
Có lẽ đây không phải là Kiếm Tiên chính phái nào, mà là một cự phách tà ma.
Hai đám người cầm vũ khí, đứng hai bên khe nứt nhìn nhau, nhất thời không dám động đậy.
Công Dương Hãn liếc nhìn xung quanh, suy nghĩ nhanh chóng, cắn răng chắp tay vái bộ giáp sắt trên vương tọa Băng Phong: "Tại hạ là Công Dương Hãn, đệ tử đời thứ mười hai của Bạch Liên giáo, dưới trướng Quảng Mục hộ pháp, bái kiến tiền bối."
Nhìn tình hình này, bộ giáp băng giá trước mắt có lẽ là một thượng cổ tà ma phạm tội gì đó nên bị giam cầm,
Bởi vì thiên hạ tà tu vốn là một nhà, Bạch Liên giáo truyền thừa ngàn năm, ít nhiều cũng có quan hệ thân thích với các ma đạo tà tu từ xưa đến nay,
Chỉ bằng nhân cơ hội này, tỏ rõ thân phận, may ra còn có thể mượn sức tà ma này tiêu diệt đám ky binh Vũ Đức Vệ...
Ngư Khánh Thu ở phía bên kia khe nứt lập tức hiểu ra ý đồ của đối phương, thầm kêu không ổn, khẽ động tay ra hiệu cho thuộc hạ thấy tình hình không ổn thì lập tức rút lui.
"Bạch Liên giáo..."
Sài đại tiểu thư hơi cúi đầu, như đang hồi tưởng, "À, ý ngươi là Tịnh Thổ liên hợp Bạch Liên tông à?"
"Đúng vậy!"
Công Dương Hãn mừng thầm trong lòng, Bạch Liên giáo khởi nguồn từ Thiền tông Tịnh Thổ tông, thời xưa Tịnh Thổ niệm Phật rất thịnh hành, trải qua một vài lần cải tổ mới thành lập giáo phái, xưng là Bạch Liên tông.
Lúc ấy Bạch Liên tông cũng niệm Phật giữ giới, cổ vũ giáo chúng không sát sinh, không trộm cắp, không vọng ngữ, tôn kính tổ tiên, làm việc thiện tích đức, theo thời đại phát triển, để phản kháng áp bức mới dần dần pha trộn thêm một chút yếu tố bạo lực,
Cuối cùng biến thành Bạch Liên giáo ngày nay.
Nghe cách vị tiền bối này gọi Bạch Liên giáo, chẳng lẽ hắn là tà tu từ thời Bạch Liên tông vừa mới thành lập ngàn năm trước?
"Ta rất quen thuộc Bạch Liên tông, khi còn sống ta có một người bạn chí giao, là hộ pháp của Bạch Liên tông."
Sài đại tiểu thư trầm giọng khàn khàn nói: "Khi đó chúng ta thường cùng nhau du sơn ngoạn thủy, đàm đạo, tu hành, giải đáp những nghỉ vấn cho nhau..."
Công Dương Hãn nghe vậy mừng rỡ, quả nhiên có mối quan hệ!
Nhưng, Sài đại tiểu thư đột ngột đổi giọng, âm u nói: "Nhưng hắn lại dám phản bội ta, thông đồng với người vợ mà ta đã cưới! Khiến ta tẩu hỏa nhập ma, từ đó rơi vào ma đạo..."
Sài đại tiểu thư quả không hổ là người đã đọc qua hàng ngàn bộ ngôn tình,
Câu nói này thê lương phẫn nộ, chứa đựng hận thù sâu sắc,
Cả địa cưng rung chuyển theo cảm xúc của nàng, nhiệt độ lại giảm xuống (nhờ vào đám nhuyễn trùng trong vách đã).
Công Dương Hãn bị đôi mắt xanh lam u ám của bộ giáp sắt nhìn chằm chằm, cảm thấy toàn thân bị hàn ý thấm vào,
Cướp người yêu như đoạt mạng người,
Chẳng lẽ sai lầm của vị tiền bối Bạch Liên giáo kia phải để hắn gánh chịu sao?
Công Dương Hãn tuyệt vọng, nhưng Sài đại tiểu thư lại đổi giọng, thản nhiên nói: "Nhưng sau đó, ta phát hiện vợ ta thật ra là sư muội thanh mai trúc mã của hắn, người cướp người yêu không phải hắn mà là ta,
Ta cũng bỏ đi thù hận, hoàn toàn nghĩ thông suốt, không còn ngăn cản tình yêu của họ.
Dù sao hắn vừa phải học thuộc lòng như cái rương đựng đồ, vừa phải hẹn hò với phụ nữ,
Thật ra rất mệt mỏi."
? ? ?
Cả đám người, bao gồm cả Công Dương Hãn và Ngư Khánh Thu, phải suy nghĩ một hồi mới hiểu ý nghĩa của những lời này, vẻ mặt trở nên vô cùng đặc sắc.
"Nhưng"
Sài đại tiểu thư lại chuyển giọng, oán hận nhìn Công Dương Hãn nói nhỏ: "Ta vẫn không thể tha thứ, hắn lại muốn cô ấy phá bỏ đứa con của ta!
Còn treo cô ấy lên cột cờ ở chùa miếu Bạch Liên tông, phơi nắng ba ngày ba đêm!
Chẳng lẽ cha của đứa bé là ai lại quan trọng đến vậy sao?!
Ta hận hắn, thề sẽ tiêu diệt tất cả Bạch Liên giáo chúng trên thế gian."
Gió lạnh nổi lên, Công Dương Hãn run cầm cập.
"Nhưng,"
Sài đại tiểu thư lại bình tĩnh, thản nhiên nói: "Về sau ta mới biết, thật ra hắn đã sớm biết, đứa bé trong bụng cô ấy không phải con ta.
Hắn không nói cho ta biết điều này, thà đối địch với ta, cũng muốn âm thầm bảo vệ tôn nghiêm của ta."