"Sao ngươi biết?"
Lý Ngang trợn tròn mắt, tay không liên tục lôi đủ thứ tạp nham từ trong không gian trữ vật ra bày la liệt trên bàn:
Nào là móc treo quần áo, mồi câu, túi rác đen dùng cho nhà bếp, bao cao su dùng một lần, dung dịch khử trùng 84, que cọ răng, rượu vang đỏ.
Thậm chí còn có cả một chiếc loa thùng cỡ lớn mà mấy gánh hàng rong hay dùng
—— nếu như kịch bản thế giới này không cấm đồ điện tử, nó còn
vang lên cái điệp khúc "Chín chín ngàn, đồng giá chín chín ngàn. Chín chín ngàn
mua hớ ráng chịu, chín chín ngàn mua lầm đừng kêu" ra rả.
Nghĩ tới trong kịch bản thế giới cái gì cũng có thể xảy ra, Lý
Ngang đã sớm chất đầy một góc trong rương không gian trữ vật tự động hóa khổng lồ của mình cả một kho hàng giảm giá đồng giá chín chín ngàn, để ứng phó mọi tình huống bất ngờ.
"Ta nên khen ngươi là Doraemon phiên bản bốn chiều hay sao?"
Khóe miệng Vạn Lý Phong Đao giật giật, liếc nhìn chai rượu vang đỏ dán mác tiếng Anh kia, nhức hết cả óc càu nhàu: "Mấy thứ kia không nói làm gì, nhưng rượu vang đỏ mà cũng có giá chín chín ngàn á?”
"Sao lại không? Ngoài đời thực có khối sản phẩm giá vốn thấp đến phát hờn,"
Lý Ngang tùy tiện đáp: "Đương nhiên cái loại chín chín ngàn đó là rượu pha phẩm màu thôi, rượu tử tế giá vốn cũng phải ba bốn chục, ai mua online là dại đó.
Mấy chiêu kiếm tiền bẩn bựa hay làm là nhập cả thùng rượu đóng chai giá rẻ từ xưởng sản xuất ở mấy khu công nghiệp ngoại ô, chung chi cho cửa hàng chút tiền, rồi bày sạp tạm bợ bán tháo, treo biển giá gốc hai trăm chín, giảm giá còn chín mươi chín. Mặt dày mày dạn, gào to vào, làm vài chuyến đổi địa điểm, gặp may một ngày kiếm được mấy ngàn, hơn vạn tiền lãi như chơi, hai tháng là đủ tiền đặt cọc rồi."
"Ghê, còn có kiểu làm ăn đó nữa à?"
Vạn Lý Phong Đao nghe xong há hốc mồm, chợt bừng tỉnh, nhìn Lý Ngang bằng ánh mắt dò xét.
Lý Ngang xua tay: "Đừng nhìn tôi, tôi xưa nay không làm chuyện hại người lợi mình, càng không đi hại người."
À, ha ha.
Vạn Lý Phong Đao cười gượng vài tiếng, Lý Ngang tiện thể bồi thêm
một câu: "Cách kiếm tiền đó vừa mạt hạng vừa chậm chạp, lại còn không chính
thống nữa, dễ bị lật xe lắm. Mấy ngành nghề siêu lợi nhuận chưi ngầm ấy,
mô hình kinh doanh thường đơn giản
đến mức khiến người ta phải thốt lên 'Cái thứ này cũng hốt bạc được á' mà thôi."
Vạn Lý Phong Đao và Hình Hà Sầu không có phản ứng gì với lời này, ngược lại Liễu Vô Đãi, vốn xuất thân danh môn Liễu gia, thì trong lòng hơi động.
Nàng lăn lộn trên thương trường, từng nghe qua không ít vụ làm giàu chớp nhoáng nhờ mấy dự án siêu lợi nhuận chui, có điều đường đi của đám đó thường rất ngang ngược, thủ đoạn quá thô thiển, kinh nghiệm thành công khó mà lặp lại.
Chỉ một số ít cực kỳ may mắn mới có thể thoát khỏi khu vực xám, bắt đầu kinh đoanh sản xuất, tiếp cận được với rìa ngoài giới thương gia Ân Thị, lột xác thành những doanh nhân đứng đắn có máu mặt trong giới thượng lưu, miễn cưỡng đủ tầm để Liễu gia để mắt tới.
Liễu Vô Đãi nghĩ đến những thao tác lạ đời mình từng thấy khi còn hợp tác với Lý Ngang, không khỏi âm thầm suy nghĩ: "Tư duy kín kẽ, mặt hiền tâm địa hiểm độc, thủ đoạn tàn nhẫn,
Nếu hắn dấn thân vào Thượng Hải, chắc chắn cũng là một tay hảo thủ. . ."
"Tóm lại,"
Lý Ngang thu dọn mấy món đồ lỉnh kỉnh trên bàn, cầm lấy chiếc quạt mo thần toán, nghiêm mặt nói: "Ta đi trước Thục vương phủ chuẩn bị một chút."
Hình Hà Sầu hỏi: "Không đi cùng bọn ta à?”
Lý Ngang lắc đầu: "Không được, cái clone Tây Môn Tử đạo nhân này của ta dạo này nổi tiếng quá, đi chung chỉ thêm phiền phức.
Dù sao còn có ong trinh sát liên lạc từ xa, có gì cứ báo qua đó là được."
Tựa hồ để hưởng ứng lời Lý Ngang, con ong trinh sát đang nằm bò trên bàn, ngừng việc lau chân trước bằng nước tương, "vo ve" rung rung cánh.
Tuy lũ ong trinh sát chưa hiểu được tiếng người, nhưng chúng có thể truyền thông tin bằng tần số rung cánh đặc biệt đến não trùng bay lượn trên cao,
Để não trùng mượn cách cầu nguyện thần linh, truyền tin tức
viễn trình cho Lý Ngang.
Lý Ngang rời khỏi tửu lâu, tay cầm quạt mo thần toán, biến mất vào đám đông, khuất dạng ở góc phố.
Hắn tách khỏi đồng đội, vừa để tránh bị lộ thân phận, khiến đám tu sĩ bản địa chú ý theo dõi,
Vừa vì những công tác chuẩn bị sắp tới của hắn, có phần không thể để ai thấy. . .
Lữ Châu thành phía nam, một trạm dịch nào đó.
Đây là một gian khách phòng được cải tạo tạm thời, tất cả đồ đạc trong phòng đều đã được dọn sạch, chỉ còn lại nền gỗ không một hạt bụi.
Cửa ra vào và cửa sổ đều bị đóng kín bằng ván gỗ, không để hở một khe, một tia sáng cũng không thể lọt vào, tối đen như mực, đưa tay không thấy ngón.
Bảy gã tăng nhân da đen gầy gò ngồi khoanh chân trên đất, tạo thành một vòng tròn, giữa vòng tròn là
một cái lồng sắt lớn cao gần hai mét, bên ngoài trùm nhiều lớp màn sân khấu màu đen nặng trịch.
"Như là bốn sự, nếu không di thất. Tâm còn không duyên sắc hương vị xúc. Hết thảy ma sự, mây gì phát sinh. Nếu có túc nghiệp không thể diệt trừ. . ."
Bảy gã tăng nhân An Nam nhắm mắt, liên tục niệm tụng kinh văn,
Phật âm vang vọng khắp căn phòng kín mít,
Bầu không khí ngột ngạt vốn tĩnh lặng,
Tựa hồ cũng tan ra một làn hương mờ ảo đưới sức mạnh của kinh văn.
Nhưng giữa những âm thanh trang nghiêm kia, luôn có một tiếng động sột soạt rất nhỏ.
Tiếng động đó như tiếng vải cọ vào da, như đầu ngón tay cào trên mặt gỗ,
Như chuột lớn bò dọc theo chân tường,
Như rết lướt trên mặt đá phủ rêu xanh,
Như muỗi mòng rung cánh.
Rất nhỏ, rất khẽ, len lỏi khắp mọi ngóc ngách,
Như muốn theo lỗ tai của đám tăng nhân, chui vào đại não, gặm nhấm huyết nhục, ăn mòn lý trí.
Tiếng động huyền ảo càng lúc càng lớn, dù giữa những tiếng niệm kinh vẫn vô cùng rõ ràng.
Vị lão tăng nhiều tuổi nhất, ngồi đối diện cửa ra vào, từ đầu đến cuối vẫn thản nhiên, không buồn không vui.
Ông có thể nghe thấy tiếng bước chân của đội hộ vệ mặc giáp tuần tra bên dưới,
Có thể cảm nhận được lũ lừa ngựa trong chuồng đang nhai cỏ.
Thậm chí có thể cảm ứng được, một kỵ binh Tây Hán đang ẩn mình trong lùm cây sau trạm dịch, vung tay đập chết con muỗi đậu trên mặt, rồi quệt xác muỗi lên vỏ cây khô bên cạnh.
Đương nhiên, ông cũng nhận thấy, vị tăng nhân trẻ tuổi ngồi đối diện mình đã sớm không chịu nổi
——
Vị tăng lữ trẻ tuổi kia vẫn cố niệm kinh, nhưng giọng đã run run, mí mắt giật giật,
Trong đôi mắt hé mở, đầy những tia máu như mạng nhện.
". . ."
Lão tăng khẽ thở dài trong lòng, lặng lẽ niệm kinh to hơn,
Không mở mắt, chỉ khẽ gõ ngón tay xuống đất.
Tăng nhân trẻ tuổi mở mắt, cảm kích và áy náy nhìn ông một cái, đứng dậy, chậm rãi thi lễ,
Quay người bước chân xiêu vẹo đến góc phòng, đẩy cửa ngầm, rời khỏi.
Rất lâu sau, ma âm đột ngột im bặt,
Từ trong chiếc lồng sắt trùm kín màn sân khấu vang lên giọng khàn khàn trầm thấp, nghe như tiếng kim loại cọ xát: "Lữ Châu, sắp đến chưa?"
Lão tăng cúi mắt, khuôn mặt nhăn nheo vặn lại, không rõ là đau khổ hay vui sướng: "Còn hai ngày nữa."
Ma âm im lặng một lát: "Hai ngày nữa sao...”
Ma âm dần tắt, phật âm không ngớt.