"Bề ngoài thì có vẻ những vụ án này không liên quan đến nhau, nhưng có một điểm rất đặc biệt,"
Vương Phong Niên trầm giọng nói: "Tất cả nạn nhân đều từng là tội phạm."
Vệ Lăng Lam nghe vậy khựng lại, cúi đầu nhìn lướt qua hồ sơ.
"Phương mỗ nhiều năm trước từng nhiều lần cùng đồng bọn đột nhập nhà dân cướp của, giết người, sau đó trốn chui trốn lủi, đổi tên đổi họ. Vì cuộc sống mưu sinh khó khăn, lại thêm chính phủ mở đợt tổng điều tra dân số, hắn sợ tội ác bị phanh phui, phải ngồi tù nên đã thắt cổ tự vẫn."
Vương Phong Niên lướt ngón tay trên từng trang tài liệu, chậm rãi nói: "Vinh mỗ thời trẻ nhiều lần phạm tội, thủ đoạn vô cùng tàn độc, sát hại mấy nữ đồng nghiệp. Có lẽ do thời thế nên không bị xử tử, mà chỉ bị giam giữ bốn mươi năm rồi mãn hạn tù.
Sau khi ra tù chưa đầy sáu tháng thì chết vì uống rượu quá nhiều, dẫn đến tai nạn ngoài ý muốn."
"Trương mỗ là kẻ tình nghi gây ra nhiều vụ án mạng. Lần nọ, hắn đến một quầy bán quà vặt đòi mua chịu nhưng bị từ chối, liền ghi hận trong lòng. Đêm đó, hắn lẻn vào nhà chủ quán, tàn nhẫn sát hại cả gia đình năm người, bao gồm cả cô con gái mười một tuổi của chủ quán.
Sau đó hắn trốn chui trốn lủi trong thời gian dài, cuộc sống túng quẫn. Thấy cảnh sát trong thôn đi lại rầm rộ, hắn nghi ngờ tội ác của mình đã bị phát hiện nên sợ tội tự sát."
"Đồng mỗ là chủ một siêu thị nhỏ. Hơn mười năm trước, hắn gặp một nữ sinh cấp ba trên đường đi học về, nổi lòng tà, đánh ngất nạn nhân rồi giết hại, giấu xác trong chuồng heo bỏ hoang."
"Triệu mỗ và Mộ mỗ chết trong phòng trọ vì yêu đương vụng trộm, trước đây là thành viên của một băng nhóm chuyên dụ dỗ, lừa gạt người."
"Nhâm mỗ chết vì xe đâm vào cây, bị cành cây đâm xuyên ngực. Gã từng là một phần tử của 'Cái Bang' - bọn chúng chuyên thu nhận người, dùng gạch đá đánh đập, gây thương tích tàn tật cho cả trẻ em lẫn người lớn, sau đó đặt họ lên xe gỗ để ăn xin, kiếm tiền.”
Vương Phong Niên trầm giọng nói: "Tất cả những người chết trong tập hồ sơ này đều từng phạm tội,
Hoặc đang lẩn trốn,
Hoặc đã mãn hạn tù,
Hoặc vì lý do này hay lý do khác mà chỉ bị phán nhẹ, thậm chí không bị trừng phạt, sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."
" „
Vệ Lăng Lam nhíu mày, "Nhưng những vụ án này xảy ra cách nhau mấy năm, địa điểm cách nhau cả ngàn dặm,
Các nạn nhân đều chết vì tự sát hoặc tai nạn,
Giữa họ không có bất cứ mối liên hệ nào."
"Nếu nói liên hệ thì thực ra vẫn có."
Vương Phong Niên trầm giọng nói: Phương mỗ và Vinh mỗ là đồng hương. Trương mỗ từng thuê phòng trọ của Đồng mỗ trong quá trình lẩn trốn.
Nhâm mỗ thuộc 'Cái Bang' từng nhiều lần 'mua' người từ băng nhóm của Triệu mỗ và Mộ mỗ.
Càng điều tra sâu, càng phát hiện ra rằng tất cả các nạn nhân trong các vụ án đều ít nhiều có liên quan đến nhau – tất nhiên, mối liên hệ này không chặt chẽ, đôi khi hai người chỉ tình cờ gặp mặt một lần."
"Gặp mặt một lần. . ."
Vệ Lăng Lam buột miệng, "Chẳng lẽ là mô nhân?"
Cô vừa dứt lời đã nhận ra vấn đề, "Không đúng,
Tuy rằng kiểu liên hệ yếu ớt đến mức có thể so sánh với phim «Final Destination», kiểu tai nạn liên hoàn giống như ô nhiễm mô nhân,
Nhưng vụ án sớm nhất xảy ra cách đây ba, bốn năm,
Khi đó trò chơi sát tràng năm nay còn chưa bắt đầu . . ."
Vệ Lăng Lam suy nghĩ nhanh chóng, nhíu mày nói: "Thưa chú, có phải có người đang cố tình giết họ theo một quy luật nào đó không?"
"Khả năng này có thể xảy ra.”
Vương Phong Niên gật đầu, "Lúc đầu khi nhận được tin báo, chúng tôi cũng không tin vào lý thuyết này, không điều tra nghiêm túc.
Mãi đến gần đây lại xảy ra một vụ án tử vong tương tự, chúng tôi mới coi trọng và cho rằng đây có thể là một vụ giết người hàng loạt.
Nhưng người của Đặc Sự Cục đến hỗ trợ điều tra,
Thậm chí dùng cả bói toán mà vẫn không tìm ra hung thủ 'có thể tồn tại'.
Vì vậy người báo án mới trở nên tỉnh thần bất ổn, hành vi điên cuồng."
". . ."
Vệ Lăng Lam dùng ngón tay gõ qua lại trên túi hồ sơ, ngẩng đầu lên nói: "Thưa chú, có thông tin về người báo án đó không?"
—— ——
"Phải nói rằng, chương trình «Ân Thị đại võ đài» này thật sự xem mãi không chán."
Lý Ngang thất vọng đóng TV, lấm bẩm: "Màn trình diễn quê mùa của đám tuyển thủ, nhìn thì điên cuồng, dại đột,
Nhưng thực chất lại dùng nghệ thuật khoa trương để biểu đạt sự đè nén của cuộc sống đối với con người.
Ban giám khảo như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không phải mình chưa từng nhận lời tham gia chương trình này, nhưng lại bị áp lực của ống kính ép buộc, không thể tự do chửi bậy, chỉ có thể dùng những lời lẽ không tục tĩu để diễn tả nỗi khổ tâm, có thể gọi là cuốn từ điển trích dẫn những điều quái gở, mỉa mai của cuộc sống hiện đại.
Còn khán giả ngồi trước TV, tự cho mình là những người cao cấp hơn chương trình này, nhưng đâu biết rằng mình cũng chỉ là một phần của vở kịch sân khấu hiện thực ma mị này. . ."
Sài đại tiểu thư cầm máy Nintendo Switch từ phòng ngủ bay ra, vừa xoa tay cầm vừa dán mắt vào màn hình,
Nghe thấy Lý Ngang lảm nhảm,
Không nhịn được nói móc: "Sao cứ xem mấy cái chương trình quê mùa này là anh lại lên cơn 'hiền triết' vậy?"
"Em không hiểu đâu."
Lý Ngang lắc đầu: "Người ta nói nhìn Phật là Phật, nhìn hoa là hoa, nhìn phân là phân.
Chỉ khi vứt bỏ thành kiến, chịu nhập vai làm tuyển thủ của chương trình, cảm nhận được sự xấu hổ lây lan, khi đó em mới có thể hưởng thụ cảm giác da đầu tê dại, cảm nhận được sự rung động của tâm hồn từ trong ra ngoài.
Giống như câu nói của ngài Dazai Osamu trong «Nhân gian thất cách»,
'Trước xỏ tất rồi mới đi giày, trước làm cháu rồi mới làm ông'."
???
Sài đại tiểu thư ngơ ngác: "Tuy em chưa xem «Nhân gian thất cách», nhưng câu này đâu phải Dazai Osamu nói?"
"Không phải sao?"
Lý Ngang nhíu mày nghĩ ngợi: "Vậy chắc là em trai của Dazai Osamu, nhờ Pak Che-ji nói."
"Người này làm gì có thật. . ."
Lý Ngang vỗ tay một cái, chắc nịch nói: "Vậy thì là Dale Carnegie nói trong «Đắc nhân tâm»,
Hoặc là Higashino Keigo nói trong «Bạch dạ hành»."
"Anh định liệt kê 'ba cuốn sách mà phần lớn mọi người đều chưa đọc nhưng nhất định phải lôi ra khoe mẽ trên mạng xã hội' hả?"
"Ai bảo, cả ba cuốn này anh đều đọc hết rồi nhé."
Lý Ngang nghiêm mặt nói: "Nếu không có trò chơi sát tràng, có lẽ anh đã trở thành một nhà khoa học tạo phúc cho nhân loại, hoặc là viết sách, lưu lại những lời cảnh tỉnh thế gian.
Giống như Lỗ Tấn tiên sinh, người đã viết đoạn 'Thổi nha thổi nha, sự kiêu ngạo của ta, phóng túng thổi đi, thổi một chút không tan, khu vườn tinh khiết của ta' trong «Cỏ dại»."
Sài đại tiểu thư há hốc miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, cúi đầu tiếp tục chơi game, ". . . Anh vui là được rồi."
Nhìn Sài Sài đắm chìm trong thế giới trò chơi, Lý Ngang chán nản liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy, duỗi lưng một cái, cầm lấy chiếc áo khoác rộng thùng thình trên ghế, đi ra cửa.
Sài đại tiểu thư vô ý hỏi: "Anh đi đâu đấy?"
"Đi dạo một vòng, tiện thể tìm một cố nhân hàn huyên tâm sự."
Lý Ngang thản nhiên mặc áo khoác, không để ý đến Sài đại tiểu thư đang ngẩn người suy nghĩ về ý nghĩa của từ "cố nhân",
Đẩy cửa bước ra ngoài, cưỡi xe lao vào màn đêm, tiến về nghĩa trang công cộng,
Cô độc một mình, đi đến trước một ngôi mộ khắc tên "Phí Vĩ Cường".