"Trí giả vĩnh viễn khổ sở, đặc biệt là trí giả ôm ý đồ truy đuổi chân lý."
La Tư Viễn lo lắng nói: "Hắn nhất định phải tìm ra đáp án cho mọi vấn đề trong lý thuyết của mình, không thể trốn tránh bất cứ điều gì – bởi vì hắn đơn độc bước đi trên con đường này.
Cũng may bậc đắc đạo có thể nhất tâm đa dụng, tốc độ tư duy vượt xa người phàm.
Hắn còn có thể chế tạo Thạch Linh Khôi Lỗi, giúp hắn tiến hành thí nghiệm.
Hắn quan sát thiên tượng, phỏng đoán vận động của các vì sao, tiên đoán thời gian nhật thực và sao băng trở lại,
Hắn xông lên mây xanh, phát hiện phía sau lôi vân căn bản không có Lôi Công Điện Mẫu, và chứng minh được sét thông thường có thể tránh bằng một cây côn sắt hoặc lồng sắt phức tạp hơn.
Hắn đào bới hóa thạch, giải phẫu thi thể yêu ma và cả người, vẽ bản vẽ phát hiện mối liên hệ tiến hóa giữa các loài khác nhau,
Lợi dụng linh thức, phát hiện nhiều loại ôn dịch bắt nguồn từ một loại sâu bọ nhỏ bé, có thể sinh sôi không ngừng..."
La Tư Viễn sắc mặt nghiêm lại, trầm giọng nói: "Nhưng càng biết nhiều, càng phát hiện mình biết ít, thì càng cảm thấy sợ hãi.
Khi thu nhận ta làm đồ đệ, sư phụ Cứu Thiên Nhân đã có tinh thần không ổn định,
Ông muốn chứng minh phỏng đoán cuối cùng của đời mình - thế giới này là giả."
Đỗ Đình Hoài thốt lên: "Giả?"
"Không sai."
La Tư Viễn trịnh trọng nói: "Trước tiên, xin mọi người làm rõ một khái niệm, vạn sự vạn vật, ngươi, ta, không khí, bùn đất, đều được tạo thành từ những hạt nhỏ bé đến cực điểm.
Tương tự như thuyết pháp 'Một thước cắt mỗi ngày một nửa, vạn đời không hết' nhưng có chỗ khác biệt,
Chia nhỏ vật thể đến điểm không thể chia, sẽ thu được hạt nhỏ.
Những vi hạt này có thành phần khác nhau, được sắp xếp theo một trật tự nhất định để tạo thành thiên địa vạn vật, tạo nên những biến hóa kỳ diệu.
Sau khi xác nhận học thuyết về hạt nhỏ,
Sư phụ bắt đầu thử luận chứng, rốt cuộc chúng là hạt nhỏ hay sóng.
Ban đầu, ông cho rằng chỉ là hạt nhỏ, như vậy có thể giải thích sự truyền thẳng và phản xạ của ánh sáng, nhưng sau đó, khi quan sát được hiện tượng nhiễu xạ, hiện tượng phân cực,
Lại khiến ông cảm thấy ánh sáng là một loại dao động.
Hai loại lý thuyết có bằng chứng riêng, xoắn ốc lên cao,
Mỗi khi đưa ra một lý thuyết và công thức toán học, nó lại nhanh chóng bị lật đổ bởi một lý thuyết ngắn gọn và hoàn thiện hơn, suýt chút nữa khiến ông phát điên.
Thế là, ông làm một thí nghiệm."
La Tư Viễn lấy ra từ trong tay áo một tấm sắt cũ kỹ, tiện tay ném lên không trung, dùng thuật pháp giữ nó cố định, "Ông làm ra một tấm sắt có hai khe hở hẹp song song rất gần nhau, dùng thuật pháp tạo ra tia sáng cường độ cao, chiếu vào tấm sắt.
Nếu chỉ là hạt nhỏ, màn hình phía sau tấm sắt sẽ hiện ra hai vệt sáng song song thăng đứng,
Nếu chỉ là sóng, màn hình phía sau tấm sắt sẽ hiện ra một loạt vệt sáng song song thẳng đứng – đỉnh sóng chồng lên đỉnh sóng, bụng sóng chồng lên bụng sóng, còn các dao động triệt tiêu lẫn nhau, nên sẽ hiện ra các vân giao thoa sáng tối.
Kết quả, trên màn hình xuất hiện từng vệt sáng tối giao nhau thẳng đứng."
La Tư Viễn vừa giảng giải, vừa phóng thích tia sáng từ ngón tay, xuyên qua khe hở tấm sắt, để những vân sáng tối chiếu lên lâu thuyền.
"Nói cách khác, chỉ xét kết quả này, khả năng là sóng lớn hơn một chút.
Nhưng sư phụ vẫn chưa thỏa mãn, ông lợi dựng pháp thuật, thiết kế ra phiên bản thí nghiệm tỉnh vi hơn - dùng từng hạt nhỏ, chứ không phải tia sáng.
Hạt nhỏ vốn là hạt đơn lẻ, khi nó xuyên qua hai khe hở song song thẳng đứng, hoặc là xuyên qua khe Giáp, hoặc là xuyên qua khe Ất,
Bởi vậy, lẽ ra nó sẽ chiếu lên màn ảnh hai vệt thẳng đứng,
Kết quả nằm ngoài dự đoán của ông,
Trên màn hình vẫn xuất hiện các vân giao thoa sáng tối – điều này hoàn toàn phi lý!"
Mọi người trên lâu thuyền đã hoàn toàn choáng váng, họ không hiểu La Tư Viễn đang giảng gì,
Nhưng dường như trong quá trình giảng giải, anh ta đã thi triển một loại pháp thuật, để mọi người có thể hiểu ý, lý giải ý tứ anh ta muốn biểu đạt.
La Tư Viễn trầm giọng nói: "Sư phụ lúc đó nghĩ, có phải các hạt nhỏ va vào nhau, khiến chúng biểu hiện tính chất sóng.
Thế là, ông mỗi lần chỉ phát xạ một hạt nhỏ, xuyên qua khe đôi, để ngăn chặn khả năng các hạt nhỏ quấy nhiễu lẫn nhau.
Nhưng sau vài canh giờ, trên màn hình vẫn hiện ra vân giao thoa.
Giải thích duy nhất là hạt nhỏ tự phân chia thành hai phần khi xuyên qua khe đôi, xuyên qua cả hai khe, tự quấy nhiễu chính mình, rồi lại hợp nhất, cuối cùng trở thành một hạt nhỏ hoàn chỉnh đánh lên màn ảnh.
Điều này mang đến nghi hoặc lớn hơn, hạt nhỏ lựa chọn đi qua khe Giáp, khe Ất hay cả hai khe bằng cách nào?
Kết quả là, sư phụ dùng pháp thuật, thiết kế một loại thiết bị tinh xảo đến cực điểm, có thể quan sát cảnh tượng hạt nhỏ xuyên qua khe đôi..."
Giọng La Tư Viễn run rẩy, "Kết quả... sự việc xảy ra vượt quá sức tưởng tượng của ông,
Khi thêm thiết bị quan sát, hạt nhỏ lại trở về trạng thái hạt nhỏ bình thường, dấu vết trên màn ảnh,
Cũng thay đổi thành hai vệt thắng đứng đơn thuần, chứ không phải vân giao thoa.
Hạt nhỏ, tất cả hạt nhỏ tạo nên vạn sự vạn vật, giống như có thể biết có người đang rình coi nó vậy! Khi bị quan sát thì lại thể hiện một cách hoàn toàn khác biệt!
Vô cùng hoảng sợ, ông thu hồi thiết bị, dùng linh thức quan sát hạt nhỏ,
Kết quả vẫn vậy!
Điều này có nghĩa là hành vi quan sát, có thể quyết định bản thân hạt!
Lý thuyết này đáng sợ hơn nhiều so với việc thừa nhận ánh sáng vừa có tính sóng vừa có tính hạt”
"Đối với người bình thường, điều này dường như không có gì, dù sao đa số vẫn tin thần phật tồn tại, tin rằng phía trên chúng sinh u tối, có ý chí vĩ đại vượt ra ngoài sự lý giải của phàm nhân.
Nhưng với Quảng Trần Tử, người biết Tiên Phật không còn tồn tại, ông tuyệt đối không thể chấp nhận.
Nếu bắt đầu dùng linh thức quan sát, có thể ảnh hưởng hạt,
Vậy động vật thành tinh thì sao?
Thực vật thành tĩnh thì sao?
Sâu bọ nhỏ bé gây bệnh thì sao?
Bần đạo phải bội phục thần kinh thép của sư phụ, ông thậm chí đưa ra một giả thiết tương ứng với chứng cứ, giả định trong mỗi hạt nhỏ, đều ẩn chứa một Tiên Phật thích đùa ác,
Những Tiên Phật này cố ý giở trò trong quá trình thí nghiệm, dò xét xem có ai đang rình coi họ không.
Đương nhiên, Tiên Phật đã qua đời, và Tiên Phật cũng không hứng thú đổ xúc xắc."
La Tư Viễn lo lắng nói: "Sau những thí nghiệm dài dằng đặc và thống khổ triền miên, sư phụ chọn xuống núi hành tẩu, trong quá trình này thu nhận ta làm đồ đệ.
Ta là người duy nhất trên thế giới này có thể lý giải và đuổi theo mạch suy nghĩ của ông.
Với sự giúp đỡ của ta, ông thống khổ mà vui vẻ tiếp tục hoàn thiện thí nghiệm,
Ví dụ, sau khi đặt máy dò (có thể là thiết bị hoặc người dùng linh thức) ở khe đôi,
Vì hạt nhỏ đã đi qua khe đôi, sự kiện 'đi qua khe đôi' đã trở thành lịch sử,
Vậy thì hành vi quan sát sau sự kiện đi qua khe đôi, có thể ảnh hưởng đến bản thân lịch sử, lấy kết quả làm nguyên nhân không?”