May mắn Nhân Diện Tri Chu niên kỷ tương đối nhỏ, nếu như nó có 300 tuổi, nói không chừng sẽ cảm giác mình giống thú vật trong sở thú, tùy ý để mọi người ngắm nhìn.
- Kế tiếp, đi nơi nào?
- Phương bắc, ta muốn đi đến Bắc Băng Nguyên, nơi đó nói không chừng có Hung thú thích hợp để săn giết.
- Hung thú ở Bắc Băng Nguyên đích xác rất lợi hại, năm đó Mạc tướng quân cũng không dám đi vào quá sâu.
Từ nguyên soái gật đầu:
- Nếu quả thật có thể tăng thực lực của ngươi lên, ta ủng hộ ngươi, bất quá ngươi phải vạn phần cẩn thận!
- Được!
- Đi thôi!
Từ nguyên soái thở dài:
- Bây giờ, Liên Bang chúng ta đã không còn khả năng trợ giúp ngươi, chính ngươi tự phát huy, có yêu cầu gì, có gì cần ủng hộ, ngươi cứ việc nói!
- m!
- Đúng rồi, đệ nhất quân y viện lại tới một nhóm thương binh, ngươi đến đó giúp một tay.
- Có thể trị liệu thương binh, Tô Dương đương nhiên sẽ không từ chối.
Dao Quang mỗi tháng đều có thể từ đây kiếm được một điểm thiên phú đó. Một điểm thiên phú không nhiều, nhưng thắng ở tế thủy trường lưu!
Cùng Thi Phàm Mộng gặp mặt một lần, chữa tốt một nhóm thương binh, Tô Dương lại ngựa không ngừng vó trở lại Bắc Băng Thành.
Vừa về tới Bắc Băng Thành, Tô Dương liền có thể cảm nhận được khí lạnh trong không khí. Bắc Băng Thành khác Tây Nam bộ, thậm chí lạnh hơn Thịnh Kinh nhiều.
Liễu Mộng Vân:
- Trở về rồi hả?
- ÙI Tô Dương gật đầu.
- Đến phòng làm việc ngồi đi!
Liễu Mộng Vân nói:
- Tình huống gần đây của phương bắc ta đều để trên bàn làm việc của ngươi. Nhất là chuyện quét dọn thế lực Hắc Ám. Tất cả đều chuẩn bị không sai biệt lắm, Tư cục trưởng vẫn là rất nỗ lực.
- Để ta xem!
- Giai Tư, ngươi đi mời Tư cục trưởng đến đây, Tô tướng quân khả năng có việc muốn hỏi hắn!
Nếu như không phải Liễu Mộng Vân nhắc nhở, Tô Dương đã quên mất chuyện này. Sau khi hắn đảm nhiệm Bắc Quân bộ tướng quân, Thú Thần Giáo liền rút lui khỏi Quân bộ phương bắc, tổ chức Hắc Vũ cũng mai danh ẩn tích.
Vì tìm kiếm đầu mối của tổ chức Hắc Vũ, cũng là vì xây dựng hoàn cảnh sinh hoạt lý tưởng cho bình dân trong phạm vi quản lý của Bắc quân bộ, Tô Dương mệnh lệnh cục trưởng cục tình báo, Tư Đức Dung điều tra tổ chức ngầm ở mỗi thành trì, quét sạch tàn dư và tìm kiếm đám người có liên hệ với tổ chức Hắc Vũ.
Nhưng cái này cũng không trách Tô Dương không chịu trách nhiệm.
Dù sao hắn còn bận cứu vớt thế giới.
Sau khi Tô Dương ly khai Bắc Quân bộ, chuyện này liền do Liễu Mộng Vân tiếp nhận.
Liễu Mộng Vân đương nhiên thận trọng, tập trung đem chuyện này đẩy mạnh xuống phía dưới, Tư Đức Dung cũng không dám thờ ơ, rất sợ Tô Dương phái quân đội cục tình báo bọn họ đến chỗ đám Hung thú bên kia nằm vùng.
Làm cho đám bọn họ lúc đối phó với thế lực ngầm hoàn toàn chính là giết gà dùng đao mổ trâu. Công việc này chủ yếu hao tốn thời gian.
Tô Dương chạy về phòng làm việc, mở đống tài liệu được đặt gọn gàng trên bàn, không tới mấy phút, Tư Đức Dung liền tiến vào phòng làm việc của Tô Dương, ngồi ở trên ghế sa lon, chờ đợi Tô Dương hỏi.
Hạ Na bưng cho hắn một ly trà, hắn liền vội vàng nói cảm ơn. Tô Dương càng xem những tin tình báo này, chân mày càng nhíu lại.
Ngự Thú Sư xuất hiện, dẫn tới thực lực chiến đấu cá nhân không cân bằng, cho dù là Ngự Thú Sư tệ nhất đều có thể chèn ép được người thường.
Một ít thế lực ngầm tồn tại một ít Ngự Thú Sư không dám đi dã ngoại chém giết Hung thú, ngược lại cấu kết với một ít sâu mọt trong quân đội, lấy việc ức hiếp người thường làm niềm vui.
ỗ phương diện quản lý trật tự, quân bộ phương bắc có hơi lỏng lẻo. Đương nhiên, Tô Dương cũng không khả năng đi trách cứ Tuyết tướng quân. Thế cục quân bộ phương bắc vẫn luôn không tốt.
Tổ chức Hắc Vũ, Thú Thần Giáo, Băng Tuyết Nữ Yêu, còn có các Hung thú cường đại khác thời thời khắc khắc uy hiếp an toàn của các thành trì phương bắc. Tuyết Thiên Thành cũng là không có biện pháp, hắn chỉ có thể bắt đại phóng tiểu, miễn cưỡng duy trì cục diện.