Nó chính là món quà nhỏ!
Vị cao tầng kia nói thật.
- Một cái tinh hạch Vương Giả hạ phẩm mà thôi.
- Cái này so với tinh hạch Vương Giả hạ phẩm còn quý trọng xinh đẹp hơn!
- Đây là ta trước đây điêu khắc, là tác phẩm ta hài lòng nhất, xem như là một chút tiểu tâm ý của ta.
Tự mình điêu khắc?
Tô Dương bọn họ vô cùng kinh ngạc nhìn vị Vương Giả cực phẩm Ngự Thú Sư trước mắt này.
Lão Ngự Thú Sư có vóc dáng trung đẳng, để một chòm râu dê, tóc hoa râm, niên kỷ không nhỏ, da dẻ rất trắng, thoạt nhìn cũng có chút khí chất. Tô Dương nhớ kỹ hắn gọi Ngưu Khang, là phó bộ trưởng bộ hậu cần của Liên Bang, chịu trách nhiệm quản lý chiến lược tài nguyên. Ngưu Khang cười nói:
- Trước khi xảy ra đại tai biến, gia tộc của ta làm nghề điêu khắc Ngọc Khí, truyền thừa gần mấy trăm năm. Sau đại tai biến, gia tộc bọn ta vẫn là dựa vào nó mà mưu sinh, lúc ta mười ba tuổi, ngoại trừ đến trường, chính là học tập điêu khắc. Lúc bị bắt học điêu khắc, ta ghét muốn chết, nhưng sau khi trở thành Ngự Thú Sư sau đó, lúc rỗi rãnh ta lại nhịn không được mà ôn lại ngón nghề.
Tô Dương nói:
- Hạ Na, ngươi cầm đi!
Hạ Na vươn tay, vừa mới chạm đến tinh hạch Lam Phượng Hoàng, tay vừa giống như điện giật mà vội rút về:
- Tô tướng quân, đây có tính là đút lót không?
Tô Dương xoa xoa mi tâm. Ngưu Khang trực tiếp cười ha ha.
- Ngu ngốc!
Tô Dương gõ đầu Hạ Na một cái.
- Ngưu bộ trưởng là thượng cấp của ngươi, hắn tặng đồ cho ngươi sao có thể coi là đút lót?
- Nhưng mà...
- Nhưng mà cái gì?
Tô Dương trong lòng thở dài một hơi, hắn cảm thấy Hạ Na quá mức cẩn thận chặt chẽ, hắn vỗ vỗ đầu Hạ Na nói:
- Cái này tối đa chỉ có thể tính tạ lễ!
Ngưu Khang liên tục gật đầu:
- Đúng vậy, chính là tạ lễ!
- Chờ một lát, ta dẫn ngươi đến chỗ Từ nguyên soái, hắn còn chưa tặng tạ lễ cho ngươi.
Tô Dương cười nói:
- Chỉ cần là tạ lễ của hắn, thì chắc chắn không ai dám nói ra nói vào.
- Cái này cũng được hả?
Hạ Na kinh ngạc nói.
- Vì sao không được?
Tô Dương biết, Hạ Na trưởng thành quá nhanh, còn không có thích ứng nhân vật chuyển biến. Trong lúc nhất thời đầu óc có chút chậm chạp.
- Hạ tướng quân cứ yên tâm mà nhận!
Ngưu Khang đem Lam Phượng Hoàng nhét vào trong tay Hạ Na.
- Không ai dám nói gì đâu!
- Vậy ta nhận!
Hạ Na cười hì hì nói.
Ngưu Khang đi rồi, Giai Tư liền đến trước mặt Hạ Na:
- Hạ Na, cho ta xem!
- Được rồi!
Hạ Na do dự một chút, rồi đem Lam Tinh Phượng Hoàng giao cho Giai Tư
- Thật xinh đẹp!
Dù chỉ là một hàng mỹ nghệ không có tác dụng gì nhưng Giai Tư lại có chút cảm giác yêu thích không buông tay.
Hạ Na nhỏ giọng nói:
- Giai Tư tỷ tỷ, trước đây có phải ngươi cũng có rất nhiều món đồ xinh đẹp như vậy nhỉ?
- Có, nhưng không có cái nào điêu khắc đẹp như con Phượng Hoàng này.
Giai Tư có chút mê luyến nói:
- Tay nghề của vị Ngưu bộ trưởng kia thật là tốt, hẳn là đạt tới hạng tông sư rồi!
Hạ Na đột nhiên có chút lo lắng Giai Tư cướp đồ với nàng, nàng nhìn phía Tô Dương, mới hơi an tâm một chút.
Tô Dương luôn luôn công chính, chắc sẽ không thiên vị Giai Tư.
Tô Dương suy nghĩ một chút nói:
- Các ngươi tùy tiện đi dạo đi, ta đến gặp Từ nguyên soái!
Liễu Mộng Vân nghi ngờ nói:
- Gặp Từ nguyên soái làm cái gì? Có chuyện gì sao?
Tô Dương đành nói thẳng:
- Đương nhiên là kiếm Từ nguyên soái đòi lễ vật, nói như thế nào Hạ Na cũng giúp hắn một việc lớn.
Liễu Mộng Vân cùng Giai Tư nhìn chằm chằm Tô Dương, làm cho Tô Dương có chút không thích ứng.