Được!
- Nếu như truyền ra, ta sẽ giết ngươi!
- Được rồi!
Đường Huyền Huy gật đầu.
Tô Dương nhanh chóng kể lại cho Đường Huyền Huy chuyện Hải Thú triều sắp đến và quy mô chưa từng có của nó. Kể cả chuyện Thủy Lam Tinh sắp dung hợp với Đại thế giới Hung thú, Ngự Thú Sư và Hung thú Thủy Lam Tinh chắc chắn sẽ gặp những Hung thú cường đại hơn và còn phải đối mặt với sự cướp đoạt của Ngự Thú Sư Dị Giới.
- Ta biết ngươi ở đây làm hoàng đế rất thoải mái nhưng ta vẫn muốn thông báo ngươi một tiếng, dù sao các ngươi cũng coi như là người của Vân Quốc.
Tô Dương thấp giọng:
- Ta chỉ muốn hỏi một chút, ngươi có tính toán gì không.
- Ta còn tính gì được?
Đường Huyền Huy thở dài nói.
- Chúng ta trở về cũng không được, lại cũng không du ngoạn khắp đại dương như Tô Tướng Quân được.
- Nếu như.. có thể dẫn toàn bộ các ngươi về thì sao?
Tô Dương nhìn chằm chằm Đường Huyền Huy, chăm chú hồi
- Ngươi sẽ lựa chọn thế nào?
- Cái này...
Đường Huyền Huy do dự.
Tô Dương thở dài trong lòng, thầm nghĩ quả nhiên. Người, đều có dã tâm.
Đang làm vua, có quyền lực tối cao trong tay thì làm sao lại muốn bị người khác quản chế. Đường Huyền Huy cẩn thận lựa lời hỏi:
- Nếu như chúng ta trở về, con dân của ta vẫn còn chứ?
- Cái gì?
- Ngươi đang nói đùa sao?
Tô Dương cười lạnh nói.
- Trở về, ngươi còn muốn làm hoàng đế? Cần ta quỳ xuống dưới chân ngươi không?
Trên trần Đường Huyền Huy chảy mồ hôi lạnh.
- Sao có thể?
- Nói ta biết sự lựa chọn của ngươi!
- Ta, ta...
- AHI Tô Dương lạnh lùng nhìn Đường Huyền Huy bối rối:
- Vẫn không nỡ bỏ Hoàng Vị, đúng không?
Đường Huyền Huy cười xấu hổ.
- Nếu như không phải ngươi vẫn có ích thì ta thật sự muốn đấm bể đầu ngươi.
- Tô tướng quân, có thể dẫn một bộ phận Đường gia chúng ta về nhận tổ quy tông được không?
Khá lắm!
- Đây là muốn mở một nhánh mới cho Đường gia?
- Những người khác thì sao?
- Cái này...
- Ta không muốn nhiều lời!
Tô Dương nói:
- Ta chỉ cho ngươi một lựa chọn, ra tuyên bố với mọi người nếu ai muốn trở về làm người của Vân Quốc, ta dẫn bọn hắn trở về!
Đường Huyền Huy:
- Nhưng...
- Không có nhưng gì cả, ta không nói điều kiện với ngươi!
Tô Dương nhả từng chữ:
- Ngươi có thể xem đây là mệnh lệnh, hiểu chưa? Nếu như ngươi không phục tùng, ta liền đổi một hoàng đế nghe lời hơn vậy!
- Hiểu rồi! Hiểu rồi!
- Đừng có lén làm gì, nếu như bị ta điều tra ra thì ngươi chết chắc!
- Ba tòa thành trì không xa, ta cho ngươi chín ngày, tập hợp tất cả người muốn về lại, ta dẫn họ về!
- Hiểu rồi!
Hoàng đế Đường Quốc tự mình đi thông báo trong vòng 9 ngày thì chắc vẫn còn kịp. Tô Dương nói xong thì liền biến mất trước mắt Đường Huyền Huy.
Đường Huyền Huy nhìn vị trí Tô Dương biến mất, sắc mặt âm tình bất định, nhưng cuối cùng hắn vẫn lựa chọn nghe theo lệnh của Tô Dương.
Tô Dương nói giết hắn là không đùa, lệnh của Tô Dương, hắn cũng không phản kháng được.
Trở lại Liên Bang, Tô Dương đánh tiếng với Từ nguyên soái, Từ nguyên soái cũng đồng ý đề nghị của hắn.
Người ở hải ngoại Vân quốc, vẫn là người của Vân quốc.
Ba trăm năm trước, Vân Quốc Liên Bang không có cách cứu bọn họ về, ba trăm năm sau, bọn họ có năng lực, nên rước họ về...
nếu họ vẫn nguyện ý trở về!
Từ nguyên soái dự định phân nhóm người hải ngoại kia đến Tây Nam Bộ, Tây Bộ cùng với Bắc Bộ. Còn cụ thể hơn thì để từng nơi đó quyết định.
Đường Quốc chỉ có hai, ba trăm ngàn người trở lại Vân Quốc Liên Bang, chỉ cần phân tán đến từng cái thành trì thì sẽ không tạo ra gánh nặng lớn gì cả.
Tô Dương hoàn toàn tán thành ý tưởng của Từ nguyên soái.
Nếu như nhân số tập trung nhiều ở một thành thị thì sẽ dễ trở thành một gánh nặng.