Hiển nhiên, muốn điều tra Thú Hoàng không phải trả giá thật lớn là không điều không thể... Tô Dương biết, mấy năm qua Tây Nam Quân bộ không ngừng phái ra Tinh Diệu cấp cao thủ đến Phong quốc điều tra, hy sinh không ít quân nhân.
- Ta tin tưởng Tô tướng quân, Tô tướng quân nhất định sẽ làm được!
Trần Kiến Bình kích động nói.
- Đi theo ta, ta giúp ngươi chữa thương!
- Được chứ ạ?
Trần Kiến Bình đã nghe nói về năng lực trị liệu của Tô Dương.
Phó viện trưởng danh dự quân y viện đệ nhất thủ đô không phải thổi phồng cho có!
- Có gì được và không được, đừng mất thời gian làm gì!
Tô Dương dẫn theo Trần Kiến Bình tìm Mặc Y đang hăng máu giết chóc, Mặc Y rất không tình nguyện thả Dao Quang ra trị liệu cho ba con Sủng thú của Trần Kiến Bình.
Trần Kiến yên ổn hưởng thụ Dao Quang trị liệu, vừa ngắm nhìn mấy con Sủng thú Tô Dương đang đồ sát Thú Hoàng quân đoàn.
Tinh Diệu cấp, Vương Giả cấp Hung thú trước mặt Sủng thú của Tô Dương chỉ như đứa trẻ sơ sinh, không có bất kỳ năng lực chống cự nào! Thực lực quả thực cường đại đến đáng sợ!
Tô Dương thuận miệng hỏi:
- Con Thú Hoàng kia có bao nhiêu con Hoàng Cấp thuộc hạ?
- Có ít nhất ba con!
Trần Kiến Bình nói.
- Nhưng cụ thể bao nhiêu kỳ thực chúng ta cũng không dám khẳng định...
- Không sao, có thì tốt rồi, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi!
Tô Dương cười cười, cũng không để ý.
Tinh Diệu cấp Ngự Thú Sư muốn điều tra số lượng Hoàng Cấp Hung thú thực sự quá khó khăn, không chú ý thì chính là chết!
Trần Kiến Bình khẽ nói:
- Tô tướng quân, ta cảm thấy ngươi nên chờ Diêu đại đội cùng đối phó Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu thì tốt hơn, chí ít an toàn chút!
- Không có việc gì, nếu như nó thực sự lợi hại, ta sẽ chờ Diêu đại đội!
- Vâng!
Có thể Trần Kiến Bình không nghe ra lời ngầm của Tô Dương:
Nếu như con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu kia không được, hắn đành một người bao trọn!
Chữa cho Trần Kiến Bình xong, Tô Dương trực tiếp đưa hắn đến phụ cận Như Chương thành.
Như Chương thành gần Vạn Dương thành, nơi đó là địa bàn liên bang, Trần Kiến Bình có thể an toàn hơn nhiều. Nghĩ đến Trần Kiến Bình tình báo, Tô Dương không nhịn cười được, đối phương thật đúng là tự chui đầu vào lưới nha!
Trần Kiến Bình dự đoán đại đội binh lính của Thú Hoàng sẽ đến Vạn Dương thành trong vòng mười ngày, có lẽ lúc đó Tô Dương đã đi sâu vào Phong quốc.
Nếu tình báo của Trần Kiến Bình là đúng, Tô Dương chỉ cần cố thủ ở đây vài ngày là có thể đánh được con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu và thuộc hạ của nó.
- Bạo Phong Chi Ưng, ngươi đi tìm đại đội của Thú Hoàng!
Bạo Phong Chi Ưng gật đầu, bay thẳng hướng Tây.
Tô Dương thả bọn Thất Thải Mê Huyễn Điệp ra, tận lực thu điểm kinh nghiệm.
Một tiếng sau, Bạo Phong Chi Ưng báo Tô Dương nó đã tìm được đại đội của Thú Hoàng.
Lúc này, Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Mặc Y, còn có Tam Đầu Ma Sa đã đã quét sạch tất cả Hung thú xung quanh. Tô Dương nghĩ một hồi, thu hồi tất cả sủng thú nói với Giai Tư:
- Giai Tư, ngươi chờ đây một chút, ta muốn dẫn một người đến.
- Mang Hạ Na qua đây sao?
Giai Tư còn chưa hồi xong, Tô Dương đã tiêu thất.
Giai Tư gãi đầu một cái, thả Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ra, đến lượt Kim Lân Mỹ Nhân Ngư xử lý những Hung thú còn lại. Toàn bộ rừng rậm rất nhanh bị hồng thủy bao phủ.
Nửa giờ sau, Tô Dương xuất hiện lần nữa, còn mang theo hai nữ nhân.
Một là Hạ Na, người còn lại là Liễu Mộng Vân tóc dài trắng xóa.
Là Hạ Na, Giai Tư cũng không kinh ngạc, nhưng nàng không ngờ Tô Dương lại dẫn Liễu Mộng Vân đang trấn thủ Bắc Quân Bộ đến.
Đây chính là đi ngang nửa cái Vân quốc.