Trong cơ thể, Hư Không Du Linh nghe thấy Tô Dương khích lệ, vô cùng vui vẻ.
Tiểu San nhìn Tô Dương và tỷ tỷ của mình, nghi ngờ nói:
- Mới bao lâu không gặp... Các ngươi lại mạnh lên ha.
- Muội muội, ta hiện tại là Hoàng Cấp trung phẩm!
Tiểu Ngư đứng ra, cười đắc ý nói.
Hai tỷ muội nhà này cạnh tranh hơn trăm năm, mỗi lần đều là Tiểu San áp Tiểu Ngư mà bây giờ, Tiểu Ngư theo Tô Dương triệt để thoát thai hoán cốt đè đầu muội muội mình!
Làm sao Tiểu Ngư lại không đắc ý cho được?
Tiểu San phức tạp nhìn Tô Dương, tần suất vung vẫy cái đuôi kim sắc cũng bắt đầu không tự nhiên.
- Tỷ tỷ, hôm nay ngươi tới sẽ không phải là khoe khoang với ta chứ?
Tiểu Ngư:
- Dĩ nhiên không phải, ta không có nhàm chán như vậy!
Liễu Mộng Vân và Giai Tư nghe Tiểu Ngư nói, không nhịn được muốn cười. Tiểu Ngư rõ ràng đang tới khoe khoang nha!
- Tiểu San, ta hỏi ngươi, ngươi biết vì sao mỗi mười năm đều sẽ phát sinh một lần Hải Thú lên bờ quy mô lớn không?
Tiểu San gật đầu:
- Biết một chút!
- Nói một chút coi!
Tiểu San nghiêng đầu xinh đẹp nhìn nhóm Tô Dương:
- Các ngươi tới chính là vì hỏi thăm tin tức này?
Tiểu Ngư gật đầu:
- Đúng vậy!
Ai biết Tiểu San cười lạnh nói:
- VÌ sao ta phải nói cho các ngươi?
Rất rõ ràng, Tiểu San hôm nay tâm tình cũng không tốt.
Tiểu Ngư sửng sốt một chút, sau đó nhìn phía Tô Dương. Tô Dương, Liễu Mộng Vân vẫn bình tĩnh.
- Tiểu San, không thể cho chút thể diện sao?
- Vì sao ta phải nể mặt ngươi?
Tiểu San hỏi ngược lại.
- Có điều kiện gì, chỉ cần không quá đáng, ngươi có thể nói!
Dù sao cũng là muội muội Tiểu Ngư, Tô Dương không dễ xử lý.
Hắn nhận ra có thể là Tiểu San bị tỷ tỷ mình kích thích. Lần trước, nàng còn rất dễ nói chuyện. Chỉ cần tin tức giá trị, hắn hoàn toàn có thể trao đổi đồng giá.
- Thực sự có thể?
- Điều kiện tiên quyết là không quá đáng, ta có thể làm được!
- Vậy ngươi giúp ta tăng thực lực lên!
Tiểu San đột nhiên mở miệng nói:
- Ta xem ngươi có vẻ rất lợi hại.
- Cái này không được!
- Vì sao?
- Ta chỉ có thể giúp Sủng thú của ta tăng thực lực lên, mà ngươi...
Tô Dương bất đắc dĩ buông tay,
- Ngươi không phải Sủng thú của ta, ta không có biện pháp!
- Thiên phú đặc thù của Ngự Thú Sư?
- Có thể nói như vậy.
Tiểu San trầm mặc.
Rất hiển nhiên, nó cũng không muốn trở thành Sủng thú của Tô Dương. Dù sao thú có chí riêng!
- Như vậy đi!
Tô Dương nói:
- Nếu như tin tức của ngươi có giá trị, coi như ta nợ ngươi một lần, về sau nếu như ngươi gặp phải phiền phức, ta có thể ra tay giúp ngươi một lần...
- Chỉ dựa vào ngươi?
Tiểu San giễu cợt nói.
- Đúng vậy, là ta!
Tô Dương thản nhiên cười nói.
- Nếu như ta thật sự gặp phải phiền phức, vì sao ta lại không nhờ mẫu thân của ta hỗ trợ chứ?
- Nếu như phiền phức kia ngay cả mẹ ngươi cũng không giải quyết được thì sao?
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi mạnh hơn mẫu thân ta?
Tiểu San nhìn Tô Dương như nhìn kẻ ngốc.
Tô Dương không để ý nói:
- Hiện tại có thể ta không mạnh như mẹ ngươi nhưng về sau thì khó nói, ngươi có thể không biết đẳng cấp của ta bây giờ.
Tiểu San:
- Hoàng Cấp trung phẩm?
- Không phải, Hoàng Cấp cực phẩm!
Tiểu San nhìn về phía tỷ tỷ, Tiểu Ngư đắc ý gật đầu:
- Đúng thật Tô tướng quân đã là Hoàng Cấp cực phẩm Ngự Thú Sư, không lâu sau nữa ngay cả nữ nhân kia cũng không phải là đối thủ của Tô tướng quân... Tô tướng quân năm nay mười chín tuổi, trẻ tuổi hơn ngươi, vậy hỏi xem ngươi có sợ không!