Tô Dương đương nhiên không có khả năng để Hạ Na ở lại Thịnh Kinh đợi hơn mấy tháng chỉ để tăng chút vận khí cho đám người này.
Thực lực của Hạ Na, cũng không thể kéo xuống.
Hắn một bên làm cho Tổng quân bộ bên kia đề cao điều kiện xét duyệt, sau đó lại để cho Hạ Na mỗi ngày tăng vận khí nhiều thêm vài người.
Đây hoàn toàn là có thể làm được. Dù sao độ tiêu hao kỹ năng tăng vận khí của Ách Vận Thần Nha là dựa vào khí vận và thực lực của đối phương. Đối phương có khí vận càng cao, thực lực càng thấp, độ tiêu hao cũng càng ít. Còn lại những người không xếp hàng được, cũng chỉ có thể chờ lần sau, đến khi Tô Dương sau khi hết bận, lại mang Hạ Na qua đây.
Không ngừng thi triển kỹ năng tăng vận khí, kỳ thực cũng coi như là một loại rèn luyện.
Tam đại quân bộ đều nhiệt tình biểu dương Tô Dương, Giai Tư, Liễu Mộng Vân một trận.
Dù sao thực lực bọn hắn cường đại, trong trận Hải Thú triều lần này lại biểu hiện rất xuất sắc.
Trong lúc nhất thời, tin tức truyền khắp toàn bộ Thịnh Kinh thành và các khu vực trực thuộc còn lại của tam đại quân bộ.
Miệng truyền miệng đến cả người dân thường cũng biết.
Hải Thú triều kết thúc, bọn họ an toàn. Này cũng phải quy công cho Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na, cùng với còn lại một đám Ngự Thú Sư quân đội của Vân quốc Liên Bang. Từ nguyên soái tự mình cử hành nghi thức trao huân chương cho Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, còn có Hạ Na, cũng tuyên bố thành lập tiểu tổ bảo vệ đặc biệt Liên Bang. Bổ nhiệm Tô Dương làm tiểu tổ tổ trưởng, Liễu Mộng Vân, Giai Tư làm phó tổ trưởng, Hạ Na là thành viên.
Rất nhiều quân nhân liên bang biết được chuyện này, cũng không có ý kiến gì. Bất luận là công huân, hay là thực lực, Tô Dương, Liễu Mộng Vân bọn họ đều đã đủ rồi. Đối mặt với Hoàng cấp Ngự Thú Sư, Ngự Thú Sư quân đội bình thường chỉ có kính ngưỡng.
Bọn họ rất rõ ràng, chính là bởi vì có Tô Dương, bọn họ mới có thể giảm bớt tổn thất, bảo vệ được an nguy của người nhà.
nghi thức thụ huấn kết thúc, Tô Dương bọn họ ở tầng năm của Tổng quân bộ, được cấp cho một phòng làm việc xa hoa. Mới vừa tiến vào phòng làm việc, Tô Dương đã ngửi thấy mùi phòng mới.
Ở nơi này vài ngày mới biết tầng năm không phải tầng cao nhất của Tổng quân bộ. Nhưng phòng làm việc của Từ nguyên soái, chính là ở năm tầng...
Phòng làm việc của bọn họ chỉ cách phòng làm việc của Từ nguyên soái cách một chỗ ngồi của thư ký. Có thể thấy được Từ nguyên soái rất coi trọng Tô Dương.
Trong phòng làm việc mới, hầu như đều được trang bị đầy đủ đồ dùng trong nhà cùng văn phòng phẩm.
Lúc dẫn bọn hắn tiến vào Ngưu Khang còn nói:
- Tô tướng quân, Từ nguyên soái phân phó, nếu như các ngươi còn muốn cái gì, cứ việc nói cho ta, ta mang tới giúp các ngươi, nếu như các ngươi cần trợ thủ, cũng có thể cho ta biết. Bộ hậu cần chúng ta sẽ ưu tiên phục vụ các ngươi.
Tô Dương mở ra toàn bộ cửa sổ, làm cho không khí mới mẻ tràn vào phòng. Khứu giác của hắn cực kỳ nhạy cảm, mùi vị của phòng mới làm cho hắn hơi có chút khó chịu. Cứ việc cái mùi này, đã được nhân viên công tác thanh lý qua, người thường rất khó ngửi được. Nhưng vấn đề là bám trong người Tô Dương chính là Đại Địa Bạo Hùng.
- Ngưu bộ trưởng, phiền ngươi mang vài bồn hoa đến đây đi!
Tô Dương nói:
- Tốt nhất là loại có thể tinh lọc không khí ấy!
- Được, ta lập tức phân phó bọn họ chuẩn bị.
Tô Dương nhìn chung quanh phòng làm việc rồi nhìn phía Liễu Mộng Vần các nàng:
- Các ngươi thì sao? Các ngươi có muốn cái gì khác không?
Ba người Liễu Mộng Vân đều lắc đầu.
- Tạm thời không có!
- Vậy trước tiên cứ như thế đi!
Ngưu Khang đi rồi, Tô Dương ngồi vào ghế làm việc chính giữa, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na cũng đều tự tìm chỗ ngồi xuống.
Tô Dương hắng giọng một cái:
- Ta nói một chút về kế hoạch tiếp theo!
- Ừm!
- Chúng ta đang nghe!
- Tô tướng quân, ngươi nói!