Sau một hồi lâu, hắn chậm rãi hỏi:
- Vậy bây giờ thì sao? Từ nguyên soái, vậy bây giờ? Hiện tại ngươi nghĩ như thế nào?
- Hiện tại ta nghĩ như thế nào đã không còn quan trọng nữa!
- Không còn quan trọng nữa?
Nghe Từ nguyên soái nói, Tô Dương nhíu mày. Hắn không hiểu ý ông.
Từ nguyên soái gật đầu:
- Hiện tại quan trọng là... ngươi nghĩ như thế nào!
- Ta nghĩ như thế nào?
Tô Dương kinh ngạc nói.
Hắn không biết từ lúc nào vận mệnh Vân quốc liên bang lại do hắn lựa chọn vậy, hắn chỉ là một vị thượng tướng thôi mà. Từ nguyên soái mới là lão đại Liên Bang!
- Tô tướng quân, ngươi bây giờ là cường giả đứng đầu Liên Bang, bên cạnh ngươi còn có Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na, có thể nói nếu quả thật đánh nhau, các ngươi chính là chiến lực mạnh nhất... Liên bang chúng ta thắng hay bại phụ thuộc rất lớn vào các ngươi!
Từ nguyên soái khẽ nói.
- Nếu như các ngươi không muốn đánh, Liên Bang chúng ta khẳng định cũng chỉ có thể trực tiếp đầu hàng!
Tô Dương ngồi trên ghế sa lon, dựa vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn trần nhà.
Áp lực này trong nháy mắt đã tới rồi.
Từ nguyên soái nói đều là sự thực. Nếu như Tô Dương không muốn đánh, đối mặt hai vị Đế cấp Ngự Thú Sư, mấy vị Hoàng Cấp Ngự Thú Sư đến Nam Cực, Liên Bang cũng không có khả năng thắng! Những người đó đã đủ để bình định tất cả thành thị Liên Bang!
Nếu như Tô Dương muốn đánh, hắn phải hi sinh vô số Liên Bang Ngự Thú Sư bộ đội, thậm chí mấy trăm ngàn, trên một triệu, thậm chí hơn mười triệu bình dân. Nếu như thua, Vân quốc Liên Bang sẽ thảm hại hơn!
Áp lực này quá nặng nề, Tô Dương lần đầu tiên được trải nghiệm.
Từ nguyên soái nhìn Tô Dương nhíu chặt chân mày, nhịn không được nói:
- Sao rồi Tô tướng quân, cảm nhận được cảm giác của ta chưa?
Có áp lực hay không?
Tô Dương lau mặt một cái, oán giận nói:
- Lúc này là lúc nào rồi, ngươi còn cười!
- Ngươi phải học theo ta đi, luôn luôn phải giữ được tỉnh táo và lạc quan!
Từ nguyên soái bưng chén trà, ngồi xuống cạnh Tô Dương, sô pha chậm rãi lún xuống,
- Không cần biết ngươi có cảm xúc gì, mọi chuyện cũng sẽ không thay đổi, gặp phải chuyện gì đều phải học cách bình tĩnh!
- Vậy Từ nguyên soái thấy thế nào?
- Cứ dựa theo phương pháp của ngươi, đi điều tra làm rõ ràng ý đồ cùng thế lực của đối phương, sau đó bàn tiếp... Dù sao có vẻ bọn họ cũng không có dự định động thủ ngay!
- Ta đi đây!
- Phải cẩn thận đấy!
Tô Dương ra khỏi phòng làm việc của Từ nguyên soái, gặp Giai Tư cùng Hạ Na. Hắn bất đắc dĩ nói:
- Lần này không thể dẫn theo hai người, các ngươi phải tu luyện thật tốt, nói không chừng về sau sẽ chiến đấu nhiều!
Hạ Na ân cần hỏi han:
- Tô tướng quân, có nguy hiểm sao?
- Có nguy hiểm, nhưng nguy hiểm không lớn!
Tô Dương nói:
- Gặp nguy hiểm thực sự là Vân quốc Liên Bang.
- Vậy ngươi cẩn thận!
Giai Tư cũng biết hiện tại Tô Dương mới là hy vọng của Thủy Lam Tinh. Thực lực bây giờ của các nàng đi theo Tô Dương đến thế giới khác nói không chừng còn có thể liên lụy hắn.
Thực lực của các nàng không thấp, nếu như đi cũng có thể giúp Tô Dương chiếu cố. Nhưng lần này, Tô Dương phải đi thám thính tình báo, một mình hắn đi thì hành động sẽ càng thêm linh hoạt.
- Tô tướng quân, dẫn chúng ta tới chỗ Mộng Vân tỷ đi!
Giai Tư nói.
- Chúng ta tới đó có thể giúp Mộng Vân tỷ trấn thủ điểm dung hợp không gian, thuận tiện liệp sát Hải Thú, tăng thực lực lên.
- Được!
Tô Dương trực tiếp đồng ý đề nghị của Giai Tư. Mang theo Giai Tư cùng Hạ Na đi tới điểm dung hợp không gian.
Tô Dương chào Liễu Mộng Vân rồi xuất hiện ở Nam Cực.
Sắc trời còn chưa tối, Tô Dương để Bạo Phong Chi Ưng tìm ra đám Ngự Thú Sư kia, quan sát quy luật hành động của bọn họ.
Dù đối phương có Đế cấp Sủng thú, nhưng năng lực điều tra sẽ không bằng Bạo Phong Chi Ưng.