Địa Ngục Huyết Đằng Hoa không nói, nó có thể hủy diệt cả một vị diện.
Bạo Phong Chi Ưng vốn là Hung thú Tinh Diệu cấp nổi danh ở Đông Nam duyên hải.
Hư Không Du Linh trời sinh có thuộc tính không gian cực kỳ hiếm thấy.
Bạo Tạc Viêm Ma cũng bất phàm, là hậu đại Sủng thú chủ chiến năm đó của Tây bộ Điền tướng quân.
Song Sinh chi tử, trời sinh tiềm lực Thần cấp trung phẩm.
Tam Đầu Ma Sa, cũng là tiềm lực Hoàng cấp...
Tô Dương có thể bồi dưỡng Ma Hóa Ma Tước thành Tịch Diệt Phượng Hoàng, nhưng hắn không có thời gian rảnh rỗi làm như vậy, quá lãng phí tài nguyên.
Không có Nhân Diện Tri Chu, hai con Hung Thú Hoàng cấp phi hành hệ bị Bạo Phong Chi Ưng tiêu diệt, Hoàng cấp hung thú trên mặt đất cũng bị Sủng thú còn lại của Tô Dương diệt.
Băng Nguyệt Tinh Linh ở trên chiến trường tùy ý cắt chém, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư cũng nhấc lên biển gầm, chậm rãi tới gần Băng Nguyệt Tinh Linh, bất tri bất giác phối hợp ngăn chặn phía nam.
Đại Địa Bạo Hùng tung hoành chiến trường, đại khai đại hợp đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, nó cùng Liễu Mộng Vân phong tỏa ngăn cản quân đoàn Hung thú từ phía bắc.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cùng Mặc Y phong bế phía đông, cơ hồ không Hung thú nào có thể chống đỡ nổi chiêu Linh Hồn Phong Bạo của nó cùng sự tấn công của Mặc Y.
Còn Bạo Tạc Viêm Ma thì tùy ý phát nổ những chỗ đông Hung thú Các sủng vật của Tô Dương hầu như đạt thành ăn ý, muốn tiêu diệt toàn bộ quân đoàn Hung thú mà Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu tân tân khổ khổ nuôi dưỡng nhiều năm mới được.
Nhân Diện Tri Chu nhìn thế công của đám Sủng thú, cảm giác da đầu đều tê dại.
Mỗi con Sủng thú đều là Hoàng cấp, sức chiến đấu lại mạnh hơn nó nhiều. Tô Dương nhắc nhở:
- Thấy con Bão Phong Khiếu Vân Hổ mà Tiểu Mặc Y đang cưỡi không?
Nhân Diện Tri Chu không biết Tiểu Mặc Y là ai, nhưng nó nhận thức Bão Phong Khiếu Vân Hổ, dù sao hiện tại chỉ có một con Hung thú thuộc loài hổ.
- Làm sao vậy?
- Con Bão Phong Khiếu Vân Hổ kia cũng là một con Thú Hoàng, thực lực Hoàng cấp thượng phẩm, lúc đó người ta thống lĩnh quân đoàn trăm vạn con Hung thú, uy phong hơn ngươi nhiều.
- Vậy sao lúc đó ngươi không thu phục nó đi?
- Emmm... Ta nhìn nó không vừa mắt!
Tô Dương đương nhiên sẽ không nói do lúc đó Bão Phong Khiếu Vân Hổ quá mạnh mẽ. Tô Dương không muốn mặt mũi sao?
Trận đồ sát này duy trì liên tục đến sáng ngày thứ hai. Cùng ngày, Tô Dương nghe được thanh âm gợi ý của hệ thống:
“Đinh! Sủng thú Bạo Tạc Viêm Ma của ngươi thăng cấp đến Hoàng cấp trung phẩm!"
“Đinh! Sủng thú Bạo Phong Chi Ưng của ngươi thăng cấp đến Hoàng cấp trung phẩm! "
“Đinh! Sủng thú Đại Địa Bạo Hùng của ngươi thăng cấp đến Hoàng cấp trung phẩm!"
“Đinh! Sủng thú U Minh Huyễn Ảnh Miêu thăng cấp đến Hoàng cấp trung phẩm!"
Bạo Tạc Viêm Ma, Bạo Phong Chi Ưng, Đại Địa Bạo Hùng thăng cấp, Tô Dương không kỳ quái, khiến hắn thấy lạ là U Minh Huyễn Ảnh Miêu thăng một lúc hai cấp.
Tô Dương đưa mắt nhìn sang Tiểu Mặc Y đáng thương.
Mặc Y đã rất nỗ lực, bất quá vẫn là kém một chút. Sủng thú của Tô Dương hầu như toàn bộ đều thăng đến Hoàng cấp trung phẩm, tính luôn cả Kim Lân Mỹ Nhân Ngư mới gia nhập cùng Tam Đầu Ma Sa, còn Mặc Y vẫn chưa lên được cấp nào.
Tô Dương giang hai tay, trong tay vô số huyết hồng sắc phấn hoa bắt đầu lan tràn. Nhóm Sủng thú của hắn đều chú ý tới phấn hoa, nhưng đều không nói thêm gì.
Khi con Hung thú cuối cùng bị Tam Đầu Ma Sa giết chết, Mặc Y vẫn không thể thăng đến Hoàng cấp trung phẩm.
Mà lúc này, trên thi thể Hung thú bỗng mọc ra rất nhiều dây leo hồng sắc, nhanh chóng trưởng thành, tựa như đem cả vùng đều nhuộm thành đỏ như máu. Mặc Y bay đến bên Tô Dương, nhào vào lòng hắn. Tô Dương sờ sờ đầu nhỏ của nàng:
- Làm sao vậy?
- Không có gì, chỉ là có chút khó chịu!
- Là vì không có thăng cấp?
- Ừm!
Mặc Y nhỏ giọng nói.
- Đến cả tiểu cá mập ngu ngốc kia còn thăng cấp, chỉ mỗi ta là không!