Đôi cánh nhỏ này so với hình thể khổng lồ Ứng Long có về phi thường nhỏ xinh, dường như mới vừa mọc ra. Nhìn đôi cánh này, Tô Dương có thể khẳng định, đối phương tuyệt đối chính là Ứng Long trong thần thoại.
Ứng Long xuất hiện sớm nhất trong “Sơn Hải Kinh”. Trước khi xuyên việt, Tô Dương đã từng xem qua tiểu thuyết Hồng Hoang.
Trong đó có đề cập ba con Tổ Long, Nguyên Phượng, Thủy Kỳ Lân sinh ra từ Hỗn Độn, chúng là tổ tiên của ba tộc Long, Phượng, Kỳ Lân.
Mà trong dã thoại, Ứng Long sinh ra Kỳ Lân và Phượng Hoàng.
Ứng Long mới là tổ tiên của hai tộc Kỳ Lân và Phượng Hoàng.
Đương nhiên, con Ứng Long trước mặt này không so được với Ứng Long trong truyền thuyết. Thực lực của nó đạt được Thần cấp hạ phẩm, tiềm lực trưởng thành chỉ có Thần cấp thượng phẩm.
Yếu thì có yếu một chút, nhưng điều cái này không gây trở ngại nó trở thành đệ nhất Thần thú của Thủy Lam Tinh, chắc cũng là Thần Thú duy nhất có thực lực Thần cấp. Con Thú Thần ở hướng tây bắc kia, phỏng chừng vẫn chưa đạt tới Thần cấp. Bằng không, nó cũng sẽ không co đầu rút cổ ở cái địa bàn nhỏ hẹp này.
Ứng Long liếc nhìn Tô Dương, sau đó không thèm để ý đến hắn nữa. Có thể là cảm thấy thịt Tô Dương quá ít...
Ứng Long cúi đầu, mở ra cái miệng khổng lồ.
Trong lúc nhất thời cuồng phong gào thét, toàn bộ hải vực hình thành vòng xoáy, điên cuồng khuấy động. Ngay sau đó, nước biển hội tụ thành hố xoáy rộng lớn, bắn thẳng lên trời, cuốn theo vô số Hải thú cùng bụi cây Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, bay vào trong miệng Ứng Long.
Những con Hải thú đáng thương, căn bản không có cách nào chống cự. Rất nhanh khu vực hải dương đó không còn một con Hải thú nào còn sống. Đám Hải thú đã leo lên lục địa coi như gặp may, nhưng những con Hải thú cách hải dương không đủ xa cũng bị hút vào miệng Ứng Long.
Ứng Long đánh một cái nấc, phun ra vô số dây leo huyết hồng sắc, mấy trăm ngàn thực vật đỏ như máu từ trên trời rơi xuống, đập xuống đất. Có vẻ như nó không thích ăn chay hoặc có thể bụi cây Địa Ngục Huyết Đằng Hoa không hợp khẩu vị của nó.
Sau khi phun xong, Ứng Long thoải mái thư thái duỗi dài cổ, thân thể dần dần biến mất trong biển mây mù.
Ăn sạch Hải thú phụ cận sau đó... phủi mông bỏ đi!
- Tô tướng quân, vừa rồi là Thần Long sao?
Vừa rồi, Hạ Na nay cạnh Tô Dương. Lúc Tô Dương quay đầu nhìn Ứng Long, nàng cũng không nhịn được nhìn thoáng qua.
- Ùm!
Gọi nó là Thần Long cũng không sai. Bất quá nó không phải là Thần Thú trong truyền thuyết. Tuổi của nó có lẻ không đến 300, ở trong đám Thần Thú cũng chỉ có thể coi là một đứa con nít.
- Nó là tới tiêu diệt Hải thú giúp chúng ta sao?
- Ngươi nghĩ nhiều rồi, nó chỉ là vừa mới tinh ngủ, tới ăn một bữa tiệc lớn!
- ỒI Hạ Na gật đầu.
Cũng không biết nàng nghe có hiểu hay không. Tô Dương nhìn mấy trăm ngàn bụi Địa Ngục Huyết Hoa Đằng mới bị Ứng Long nuốt, chúng nó còn đang ngọ nguậy trong đống nước bọt, từng cái ẩn núp xuống lòng đất, hoặc là di chuyển ra bờ biển... có lẽ là bị giật mình.
Ứng Long nuốt trọng bọn nó, còn chưa kịp tiêu hóa đã nhổ ra!
Bất quá như vậy cũng tốt, hoặc nhiều hoặc ít giảm bớt tổn thất của Tô Dương.
Nhìn một đống hỗn độn ven biển, Tô Dương phỏng chừng không thể tiếp tục chờ được nữa. Bởi vì dù Ứng Long ly khai, nhưng đám Hải thú vẫn không dám xuất hiện. Khứu giác của chúng so với đám Hung thú trên lục địa cũng không kém chút nào, ngửi được mùi Ứng Long, phỏng chừng cũng không dám qua đây.
Tô Dương phóng Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ra:
- Huyết Ly, dọn dẹp một chút, chúng ta dời trận địa.
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa nhìn mấy bụi cây dính nước bọt, có chút ghét bỏ đem bọn chúng toàn bộ hấp thu:
- Chủ nhân, ngươi yên tâm, ta cảm giác tiềm lực con Thần Thú kia cũng không cao hơn ta, chờ ta thăng cấp lên Thần cấp, liền giết nói
- Ách... vẫn là thôi đi!
Tô Dương không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt. Tiềm lực Ứng Long kia không bằng Ứng Long trong truyền thuyết của Vân quốc Liên Bang có thể là do Thủy Lam Tinh vốn cần cỗi, sinh không ra Thần Thú cường đại, đó là bình thường. Nhưng Ứng Long dù sao vẫn là Thần Thú mạnh nhất Thủy Lam Tinh, là đồ đằng của Vân quốc. Tô Dương thật sự không nỡ giết.
- Tô tướng quân, con Thần Long kia nói không chừng đã giết sạch hết đám Hải thú rồi.
Hạ Na nói.
- Nói không chừng, Hải thú triều đã chấm dứt.