Giai Tư trêu:
- Tô tướng quân, thì ra là ngươi dẫn lão bà đến!
Liễu Mộng Vân hỏi:
- Có vấn đề gì không?
Vẻ mặt của nàng băng lãnh nghiêm túc, trước sau như một.
- Không có! Không có!
Giai Tư vội vàng trả lời.
Nói thật, sau khi Giai Tư thân quen với Tô Dương rồi thì không sợ hắn nữa, nhưng Liễu Mộng Vân thì nàng không đắc tội nổi.
Đối phương thì thầm bên tai mấy câu, nàng chắc chắn chịu không nổi.
Giai Tư dời đi trọng tâm câu chuyện:
- Ý ta là Mộng Vân tỷ tới bên này, Bắc Quân Bộ làm sao bây giờ?
Liễu Mộng Vân trả lời:
- Ta nhờ Tuyết tướng quân giúp ta rồi.
Tô Dương cũng gật đầu nói:
- Bên Bắc Quân Bộ, Thú Thần Giáo đã rút lui, tổ chức Hắc Vũ cũng không còn thấy nữa, Mộng Vân đi vài ngày, không có vấn đề gì!
Tô Dương dẫn theo Liễu Mộng Vân chỉ là hy vọng Liễu Mộng Vân có thể nhân cơ hội để thăng một ít thực lực. Dù sao cũng là lão bà của mình, có chuyện tốt đương nhiên phải dẫn theo.
Lại thêm ít lâu nữa, Liễu Mộng Vân phải đi hỗ trợ các nơi khác tránh nạn, nàng sẽ rất khó có thời gian tăng cường thực lực.
- Vậy không thành vấn đề!
- Chúng ta tiếp tục giết đi!
Tô Dương chỉ về phương Tây rồi nói:
- Chúng ta giết thẳng một đường thì rất nhanh sẽ đụng đến đại đội Thú Hoàng.
Nghe được lời của Tô Dương, Giai Tư kinh ngạc nói:
- Đợi đã, Tô tướng quân, ý ngươi là... Ba người chúng ta đi đối phó đoàn quân của Thú Hoàng?
Tô Dương hỏi ngược lại:
- Có vấn đề gì không?
Có vấn đề gì? Vấn đề rất lớn!
- Chỉ có ba người chúng ta đối phó đoàn quân của Thú Hoàng?
Năm đó lúc Tô Dương đánh đoàn quân Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ thì Giai Tư cũng không ở đó.
Nàng đã nghe qua tình huống chiến trường lúc đó, Tô Dương chiến đấu hoàn toàn dũng mãnh và lập được chiến công cao.
Nhưng khi đó còn có tổng quân bộ Liên Bang cùng với các cường giả tinh anh của quân bộ và cả mấy vạn Ngự Thú Sư tinh nhuệ tham gia hỗ trợ mà.
Nhưng bây giờ, chỉ ba người bọn họ...
- Giai Tư tỷ tỷ, sao lại là ba người? Không phải còn có ta sao?
Hạ Na đứng cạnh bất mãn nói:
- Được rồi! Tính thêm ngươi nữa!
Giai Tư chăm chú nhìn Tô Dương:
- Tô tướng quân, ba, bốn người chúng ta có thể được không?
- Có được hay không ta không biết, cứ đánh thôi!
Tô Dương cười nói:
- Lỡ có chuyện thì ta cũng có thể dẫn bọn ngươi chạy, sợ cái gì?
- Đúng vậy, sợ cái gì?
Hạ Na hô:
- Cứ theo Tô tướng quân là được!
Hạ Na, coi như là tin tưởng Tô Dương đến mê muội.
Tô Dương mà kêu nàng đánh Thú Hoàng chắc nàng cũng không sợ, chỉ cần Tô Dương ở đây là được rồi.
Liễu Mộng Vân gọi U Linh Huyễn Ảnh Miêu, U Linh Huyễn Ảnh Miêu vừa xuất hiện liền nhảy đến bên người Tô Dương, nhẹ nhàng cọ xát bắp đùi Tô Dương kêu ngao ngao.
Đôi mắt mèo xinh đẹp to lớn nhìn Tô Dương đầy u oán, lâu lắm rồi Tô Dương không âu yếm nó.
Tô Dương cười sờ sờ đầu U Minh Huyễn Ảnh Miêu:
- Mèo nhỏ, chút nữa phải biểu hiện tốt một chút, biết không?
U Minh Huyễn Ảnh Miêu gật đầu, lè lưỡi liếm lòng bàn tay Tô Dương.
Giai Tư chứng kiến tình huống này, trong lòng dễ chịu tí. Hình như cũng không chỉ mỗi Kim Lân Mỹ Nhân Ngư của nàng "quá trớn `.
Ách Vận Thần Nha trong cơ thể Hạ Na hô hào:
“Ghê tởm, ta cũng muốn thân thân Tô Dương đại nhân một chút, nói không chừng có thể lấy được chút đồ tốt!"
Hạ Na nhủ thầm trong lòng:
"Bỏ đi! Ngươi cũng không có đáng yêu bằng con mèo kia đâu!"
Tô Dương vung nhẹ tay:
- Đi tàn sát nào!
Ngay lúc Tô Dương điên cuồng chém giết Hung thú ở hướng Tây, hai vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư cũng từ từ tiến gần bọn họ.