Để Dao Quang xuất hiện, qua luồng sáng xanh, những Ngự Thú Sư, Sủng thú bị thương rất nhanh đã khôi phục khỏe mạnh, chỉ là Ngự Thú Sư cùng Sủng thú đã chết lại không thể sống lại.
Kỹ năng phục sinh, độ khó cao vô cùng, Dao Quang còn chưa lĩnh ngộ được. Tô Dương đoán chắc phải đợi đến khi Song Sinh Chi Tử trở thành Thần cấp chân chính mới có thể lĩnh ngộ.
Dù sao nghịch chuyển sống chết đã thuộc về lĩnh vực cấm kỵ!
ỗ nền văn minh nào đi chăng nữa thì khởi tử hồi sinh đều là thuộc về tiên thần.
Chữa trị xong cho Thủ Quân Tuyết Thiên Thành, Tô Dương dẫn Liễu Mộng Vân, Hạ Na đi về phía bắc. Bây giờ, chí ít thành thị phụ cận Bắc quân bộ quản lý đã không có Băng Tuyết Nữ Yêu, bước tiếp theo, Tô Dương sẽ đi vào Bắc Băng Nguyên, liệp sát Hung thú có giá trị.
Càng đi sâu, khí trời càng âm trầm, tuyết lớn tung bay, cả thế giới đều là màu trắng, nhiệt độ không khí cũng từng bước giảm xuống. Ngay cả đi vệ sinh Tô Dương cũng không dám kéo dài thời gian...
Dọc theo đường đi, ngoại trừ gặp phải Băng Tuyết Nữ Yêu, bọn họ cũng gặp phải rất nhiều Băng Tuyết hệ Hung thú khác. Đương nhiên Tô Dương không có lý nào buông tha những Hung thú bất hạnh kia.
Vào sâu Tuyết Nguyên hơn ba ngàn dặm, lại giết một đám Băng Tinh Ma Lang, Tô Dương mơ hồ có cảm giác tim đập nhanh, cảm giác này không quá mạnh. Dựa vào phán đoán Nguy Cơ Cảm Ứng của Đại Địa Bạo Hùng, Tô Dương nhận định đối phương có nguy hiểm trí mạng, nhưng cũng không phải là quá mạnh mẽ.
Đế cấp hạ phẩm, hoặc là Đế cấp trung phẩm!
Tô Dương lơ lửng trong gió tuyết, híp mắt, muốn biết cảm giác tim đập nhanh này đến từ đâu. Ngẩng đầu nhìn Bạo Phong Chi Ung, nó cũng không có bất kỳ phát hiện nào.
Tô Dương không cần suy nghĩ, trực tiếp phóng ra Địa Ngục Huyết Đằng Hoa. Địa Ngục Huyết Đằng Hoa vừa xuất hiện, tựa như cả Băng Vực đều nhiễm đỏ, nó hầu như bao trùm tất cả khu vực mà mắt Tô Dương có thể nhìn thấy.
Tô Dương nghĩ lần sau đạt được thẻ phục chế thiên phú Sủng thú thì nhất định phải đưa thiên phú Thần Thoại Cấp Cự Linh của Tam Đầu Ma Sa phục chế lên Địa Ngục Huyết Đằng Hoa.
Hình thể của nó vốn đã siêu cấp khoa trương, đạt được thiên phú Tam Đầu Ma Sa sẽ càng thêm đáng sợ.
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cần dựa vào bản thể đánh cận chiến và công kích Hung thú, hình thể càng lớn lại càng có ưu thế!
Tô Dương ra lệnh:
- Huyết Ly, thâm nhập tầng tuyết!
Hắn tin tưởng Bạo Phong Chi Ưng, nếu phía trên tầng tuyết và bầu trời không có hành tung con Đế cấp Hung thú kia vậy thì xác suất sẽ ở dưới tuyết.
Có lớp băng thật dày, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa bị hạn chế nhưng nó vẫn có thể hành động trong tầng tuyết, chỉ là thiên phú đại địa bị hạn chế mà thôi. Mà kể cả như thế thì Đế cấp hạ phẩm, trung phẩm Hung thú vẫn không thể thương tổn đến nó!
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa được Tô Dương ra lệnh, lập tức phá vỡ lớp băng, chui vào trong tầng băng dây.
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa mới vừa chui vào, Tô Dương, Liễu Mộng Vân và Hạ Na đã nghe được một tiếng nổ vang, lớp băng vỡ tung, một cự nhân được tạo thành từ Băng Tinh hắc sắc trực tiếp chui ra. Đối phương chỉ lộ ra nửa người trên đã cao hơn trăm mét. Sau đó chung quanh nó bị vô số dây leo huyết hồng sắc quấn chặt lại. Gai nhọn khổng lồ của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đóng vào trên người nó.
Người con Hắc Băng Cự Nhân kia lập tức xuất hiện từng tầng giáp dày ngăn cản cây gai nhọn khổng lồ tiếp tục đâm vào sâu.
Tô Dương Lập tức dò xét số liệu con Hung thú này:
“Tên gọi: Hắc Băng Tuyết Cự Nhân.
Thiên phú:
Băng Tuyết Chi Lực (Tuyệt Thế)
Hắc Băng hộ thuẫn (Hi Hữu)
Hàn Băng kháng tính (Hi Hữu)
Cường Lực (Hi Hữu)
Băng Thương (Phổ Thông)
Băng Thuẫn (Phổ Thông)
Tinh thần kháng tính (Phổ Thông).
Tiềm lực trưởng thành: Đế cấp thượng phẩm Cấp bậc thực lực: Đế cấp trung phẩm Thuộc tính: Nguyên Tố hệ, băng hệ Kỹ năng:
Bạo Phong Tuyết Hắc Băng hộ thuẫn Băng Thương Băng Thuẫn Băng Lăng Vũ Tiễn Hàn Lưu Thủy Triều"
Hắc Băng Tuyết Cự Nhân?