Giai Tư phó quan, hình như ngươi đã đến Vân Quốc Liên Bang chúng ta hơn một năm rồi đúng chứ?
- Đúng vậy, Từ nguyên soái!
Giai Tư cung kính trả lời.
Thân là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, thật ra Giai Tư không cần cung kính như vậy. Nhưng dù sao Từ nguyên soái cũng là thượng cấp của Tô Dương nên nàng không có khả năng không lễ độ như thế.
- Hơn một năm nay biểu hiện của ngươi phi thường ưu tú, Vân Quốc Liên Bang chúng ta đều chứng kiến tận mắt.
Giai Tư nhìn Từ nguyên soái, dường như cũng đoán được hắn muốn nói cái gì.
- Ngươi bây giờ là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, thực lực này của ngươi mà lại làm phụ tá cho Tô tướng quân thì cũng hơi phí tài năng, có muối tự đi ra đảm đương một vùng không?
Tô Dương vỗ trán, đứng trước mặt hắn đào góc nhà thì có ổn không đấy?
Giai Tư từ chối:
- Từ nguyên soái, ta là người Thủy quốc, cũng không thuận tiện nhậm chức ở Vân Quốc Liên Bang đâu!
Từ nguyên soái cười ôn hòa:
- Không có việc gì, Vân Quốc Liên Bang chúng ta không dễ giận như vậy, có câu nói là hải nạp bách xuyên, dung hòa rồi lớn mạnh. Ngươi là người Thủy quốc thì thế nào, chỉ cần ngươi trung thành với Liên Bang chúng ta, Liên Bang chúng ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi!
Tô Dương âm thầm bĩu môi.
Giai Tư thấy Từ nguyên soái cười nhiệt tình, nàng do dự một chút:
- Xin lỗi, Từ nguyên soái, ta tạm thời chỉ muốn ở bên cạnh Tô tướng quân.
- Đừng...
Từ nguyên soái nhìn về phía Tô Dương, Tô Dương nhún nhún vai, lộ vẻ bất đắc dĩ. Từ nguyên soái gãi mái tóc hoa râm, lại nhìn Hạ Na.
Hạ Na đứng ra nói:
- Từ nguyên soái, ta cũng muốn theo Tô tướng quân, ta còn có rất nhiều thứ muốn học tập với Tô tướng quân.
- Được rồi!
Từ nguyên soái khổ não xoa mặt, hắn biết đào góc tường là chẳng hay ho gì. Hên mà Tô Dương còn đang ra sức vì Liên Bang.
Còn như Liễu Mộng Vân, Từ nguyên soái nhất định là không dám tính toán.
Trước đây đã hỏi qua ý Liễu Mộng Vân, hiện tại Liễu Mộng Vân không chỉ là phó quan của Tô Dương mà còn là lão bà của Tô Dương. Dù là đi đào góc nhà nhưng cũng không thể nào đào đi được lão bà bên cạnh người ta đâu.
- Liễu phó quan, Giai Tư phó quan, còn có Hạ Na, hai tháng này cực khổ các ngươi rồi. Các ngươi đi nghỉ trước, ta có việc cần thảo luận với Tô tướng quân!
- Vâng, Từ nguyên soái!
Thấy bọn Liễu Mộng Vân ly khai, Tô Dương cười hì hì nói:
- Từ nguyên soái, là các nàng không muốn rời đi, ngươi không thể trách ta!
Chuyện Từ nguyên soái đào góc tường hắn, Tô Dương không thèm để ý.
Dù sao người ta cũng đào thẳng mặt chứ không lén lút dụ dỗ, nếu đào được người đi ngay trước mặt hắn thì Tô Dương cũng chấp nhận.
Từ nguyên soái tức giận nói:
- Ta làm sao dám trách? Ta còn hận không thể đưa ngươi lên bàn thờ để cung phụng nữa à.
- Ta còn chưa chết đâu!
Từ nguyên soái trừng Tô Dương:
- Ta không nỡ để ngươi chết!
- Ta biết mà, Từ nguyên soái luyến tiếc ta!
Tô Dương mặt dầy, Từ nguyên soái cũng chống đỡ không được.
- Được rồi, không nói nhảm!
Từ nguyên soái suy nghĩ một chút rồi nói:
- Hiện tại thực lực ngươi là gì?
- Đế Cấp!
- Cái gì?
- Không chỉ mỗi ta, Liễu Mộng Vân cũng là Đế Cấp!
Tô Dương thẳng thắn nói:
- Giai Tư cũng sắp đến Đế Cấp.
- Vậy còn Hạ Na?
- Ngài thật đúng là mắt sáng như đuốc, nàng mới vừa đột phá đến Hoàng Cấp!
- Hèn gì ta cảm nhận được áp lực trên người nàng...
Hiện tại Từ nguyên soái đã chết lặng.
Đối mặt Tô Dương, ngay cả vẻ mặt kinh ngạc hắn đều làm không được.
Dường như trên người Tô Dương dù phát sinh chuyện gì khác thường cũng đều sẽ là bình thường. Từ nguyên soái đột nhiên hỏi:
- Ngươi có bí quyết gì?
- Không có!
Tô Dương lắc đầu liên tục:
- Bản thân các nàng vốn có thiên phú rất tốt!