Ngươi chắc không có vấn đề gì đấy chứ?
- Khụ khụ khụ!
Tô Dương đang cầm trà hầu gái bưng tới, suýt thì hít trà vào trong phổi.
- Ta có thể có vấn đề gì?
- Không phải là do Mộng Vân chứ?
- Không phải!
Tô Dương lắc đầu liên tục:
- Sức khoẻ chúng ta cũng không có vấn đề gì, chỉ là tạm thời chưa muốn có con!
- Vì sao chưa muốn có con? Ta muốn ôm cháu nội!
Tô Dương giải thích:
- Trong khoảng thời gian này, Vân quốc Liên Bang gặp phải ít rắc rối, ta và Mộng Vân đều bận lắm, kết thúc mọi chuyện chắc chắn chúng ta sẽ sinh con!
Trương Tú Như không tiếp tục chuyện cháu trai nữa mà hỏi:
- Vân quốc Liên Bang có thể có rắc rối gì? Vấn đề cũng không lớn chứ?
Tô Dương nhẹ nhàng nói ra:
- Vấn đề không lớn, chỉ là phải bận rộn một thời gian!
Tô Dương đương nhiên không thể nào nói là Thủy Lam Tinh sắp xong đời được. Nói ra chỉ khiến Trương Tú Như càng phiền lòng.
Là quân nhân, là đàn ông trong nhà, Tô Dương muốn tự mình gánh vác.
- Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!
Trương Tú Như nói:
- Nhớ chóng sinh con là được rồi!
- Sẽ không quên ạ!
- Nếu như ngươi không muốn nuôi thì có thể để ở chỗ ta, ta giúp các ngươi nuôi!
- Ta hiểu! Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!
Tô Dương không sợ sinh con, hắn không thiếu tiền, nuôi được hết!
- Đây mới là con ta!
Trương Tú Như cười ôm lấy Tô Dương.
Tô Dương nhìn chằm chằm Giai Tư và Hạ Na đang ở một bên chế giễu, hung ác trợn mắt nhìn để các nàng nghiêm túc một chút.
Đến buổi tối, Tô Tiểu Tiểu về nhà. Tô Dương lại hỏi thăm một chút về tình hình yêu đương của nàng.
Tô Tiểu Tiểu chỉ kể đơn giản, tình cảm hai người vẫn còn tương đối ổn định.
Tô Dương đột nhiên nói:
- Lúc nào dẫn hắn mang về ăn bữa cơm chứ?
- Chờ một thời gian nữa!
- Ngươi ngại ca à?
- Nào có?
Tô Tiểu Tiểu nói:
- Bây giờ hắn không có ở Xương Võ Thành, được phái đi ra ngoài rồi.
- Ồ?
- Trước hắn chủ động xin ra ngoài, hắn nói hắn cần phải đi ra lịch luyện một thời gian, tranh thủ gia nhập vào Đại Đội Khẩn Cấp!
- Vậy cũng được!
Tô Dương gật đầu.
- Ca ca, lần này ngươi trở về bao lâu?
- Ngày mai sẽ đi.
- Cái gì? Ngày mai đi rồi?
- Đúng vậy!
Tô Dương gật đầu:
- Tây Nam Bộ xuất hiện một con Thú Hoàng, ta cần phải đi xử lý một chút!
- Hoàng Cấp Hung thú?
Tô Tiểu Tiểu mắt mở to hỏi.
- ÙI
- Vậy rất nguy hiểm?
- Nguy hiểm! Đương nhiên nguy hiểm rồi!
Thấy Tô Tiểu Tiểu lo lắng, Tô Dương cười nói:
- Ý ta là con Hoàng Cấp Hung thú kia gặp nguy hiểm!
- À?
- Ngẫm lại xem, nó chỉ là một con Hoàng Cấp Hung thú, còn ca ca ngươi có tới bảy con Hoàng Cấp Hung thú thì nó có gặp nguy hiểm hay không?
Tô Tiểu Tiểu thấy Tô Dương cười ranh mãnh, không nhịn được cầm gối lên ném về phía lão ca nhà mình.
- Đừng trêu Tiểu Tiểu nữa, nàng cũng là quan tâm ngươi thôi!
Sau một đêm, Tô Dương cáo biệt mẹ và em gái, dẫn Giai Tư cùng Hạ Na sử dụng Hư Không Du Tẩu trực tiếp xuất hiện ở trên Vạn Dương thành.
Vạn Dương thành bây giờ đã đổ nát thật rồi. Tường thành, phòng ốc, sụp đổ hơn phân nửa. Trên đường phố mọc đầy cỏ dại, còn có rất nhiều Hung thú nhỏ loi choi trên đường phố đổ nát.
Tô Dương nhìn Vạn Dương thành, trong lòng cảm khái. Mấy năm trước, ký ức hắn và Liễu Mộng Vân còn có Đại Đội Khẩn Cấp cùng nhau phòng thủ Vạn Dương thành còn rõ mồn một trước mắt.