Không có Hung thú nào lại không thích thực lực bản thân tăng cường.
- Hiện tại hẳn gọi là Bài Sơn Đảo Hải.
- Nghe có vẻ rất lợi hại!
Tô Dương nói:
- Ngươi thi triển thử cho ta xem!
Đại Lãng chi lực có ghi lại trong kho số liệu của Liên Bang.
Nhưng Tô Dương chưa nghe nói qua kỹ năng Bài Sơn Đảo Hải này.
- Được rồi!
Tiểu Ngư sắc mặt nghiêm túc, năng lượng Thủy hệ luôn ôn hòa bắt đầu bạo động.
- Bài Sơn Đảo Hải!
Một tiếng nổ nặng nề vang lên dường như đến từ biển sâu.
Sau ba giây, mặt biển tĩnh lặng trong nháy mắt hình thành sóng lớn. Hầu như đồng thời, sóng lớn trong nháy mắt kéo lên hơn nghìn thước như chạm cả vào tầng mây. Tiểu Ngư giơ tay, hải dương tiếp tục bị nó dốc lên.
Tô Dương ngẩng đầu, nhìn bầu trời qua màng nước thủy lam sắc, thấp thoáng thấy được thi thể của hải thú, thoả mãn gật đầu.
Đích thật là dời núi lấp biển, cảm giác cả phiến hải vực đều bị nó nâng lên trời.
Thủy hệ là kỹ năng có phạm vi lớn, bao phủ một vùng biển cực đại, sức sát thương cực mạnh, am hiểu quần công, hơn nữa thanh thế cũng đủ to lớn!
- Khả năng kiểm soát năng lực của ta dường như cũng tăng cường rất nhiều!
Tiểu Ngư vui vẻ nói.
- Bài Sơn Đảo Hải cũng có thể phối hợp cùng những kỹ năng khác, tỷ như Đại Hải Khiếu, Cuồng Bạo Sóng Dữ, còn có Gió Xoáy...
Tô Dương triệu hồi ra Tam Đầu Ma Sa, chỉ vào hải dương lơ lững ở trên trời nói:
- Ngươi không phải cần bổ sung năng lượng sao? Đi ăn một bữa đi!
Tam Đầu Ma Sa gật đầu, bay lên không, vọt thẳng vào trong nước biển, bắt đầu thôn phệ Hung thú bị kỹ năng Bài Sơn Đảo Hải của Tiểu Ngư giết chết.
Sau khi Tam Đầu Ma Sa ăn no, Tiểu Ngư mới hạ sóng biển xuống.
Xem bộ dáng của Tiểu Ngư, còn rất thừa tinh lực.
Đối với lần này, Tô Dương rất hài lòng.
Cửu Vĩ Yêu Hồ trong cơ thể Giai Tư chứng kiến thực lực của Tiểu Ngư mà đỏ ngầu cả mắt. Phải biết rằng, trước đây không lâu, thực lực của Kim Lân Mỹ Nhân Ngư còn lâu mới là đối thủ của nó.
Nhưng vì được Tô Dương điều giáo, vẻn vẹn một đoạn thời gian, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư liền từ Vương Giả trung phẩm, trực tiếp thăng đến Hoàng cấp hạ phẩm, khiến Hung thú sở hữu huyết mạch thần thú Cửu Vĩ Yêu Hồ như nó bị áp chế gắt gao.
Thử hỏi, Cửu Vĩ Yêu Hồ làm sao có khả năng cam tâm, làm sao có khả năng không đỏ mắt?
“Giai Tư, ngươi đến nói với Tô tướng quân, để hắn cũng bồi dưỡng ta một chút đi!"
Cửu Vĩ Yêu Hồ trong cơ thể Giai Tư giựt giây nói.
“Tô tướng quân từng nói, danh ngạch có giới hạn, hắn không có nhiều tinh lực như vậy."
Bảo Giai Tư đi cầu Tô Dương, xin lỗi. Nàng không hạ mình nổi.
Hơn nữa nàng cũng có thể nhìn ra, năng lực Tô Dương rất có thể là có hạn chế, không có khả năng vô hạn bồi dưỡng Sủng thú của người khác.
Bằng không, lấy khí phách của hắn, cũng sẽ không chỉ bồi dưỡng mấy người bên cạnh. Nói không chừng hắn đã huấn luyện ra cả một đại đội Ngự Thú Sư Hoàng cấp tinh anh.
“Tinh lực, là có thể tiết kiệm ra mà!"
Cửu Vĩ Yêu Hồ nói:
“Ngươi nhìn Liễu Mộng Vân đi, nàng ngoại trừ Băng Nguyệt Tinh Linh, không phải còn có một U Minh Huyễn Ảnh Miêu sao rất lợi hại sao?"
"Đó là vợ của Tô tướng quân, ta chỉ là thuộc hạ!"
“Tô tướng quân không nhất định chỉ cưới một người vợ!"
“Ách... Tiểu Cửu, ngươi bớt nói lại đi!"
Giai Tư bất mãn nói.
Loại ám chỉ này quá rõ ràng.
“Giai Tư, ta là vì tốt cho ngươi!"
"Vì tốt cho ta?"
Giai Tư không nói nên lời:
“Chẳng lẽ ngươi cho rằng, ta không biết ngươi cũng muốn tăng thực lực giống Tiểu Ngư sao?"
“Thực lực ta tăng không phải thực lực ngươi cũng tăng à?"
Cửu Vĩ nhỏ giọng đầu độc nói:
“Để Tô tướng quân giúp ngươi bồi dưỡng một con Sủng thú, thực lực của ngươi nhất định có thể tăng mạnh, chẳng lẽ ngươi không muốn đánh bại Liễu Mộng Vân, rửa mối nhục trước kia?"
“Dĩ nhiên muốn!"
“Nếu muốn lấy được, thì phải bỏ ra!"