Ta về Thịnh Kinh trước, báo cáo lại với Từ nguyên soái một chút Cùng Giai Tư trở lại Thịnh Kinh, Tô Dương báo lại tình báo với Từ nguyên soái.
Từ nguyên soái cũng phải mất vài phút đồng hồ mới hiểu được hết sự tình. Thế là đã rất giỏi rồi, nếu như nói cho người thường thế giới này sắp hủy diệt, hắn sẽ cho rằng người đó điên rồi, hoặc là mình điên rồi...
- Vậy nên Liên Bang chúng ta cần chuẩn bị cho việc thế giới dung hợp?
Có báo cáo điều tra từ viện khoa học Liên Bang, Từ nguyên soái hầu như tin lời Tô Dương nói.
- Đúng vậy!
Tô Dương nói:
- Kể cả đến lúc đó dung hợp có lợi cho chúng ta, chúng ta cũng cần củng cố phòng ngự mỗi một thành thị, Thủy Lam Tinh dung hợp xong thì toàn bộ Thủy Lam Tinh đều sẽ bị phân tách, tuyệt đối phát sinh địa chấn quy mô lớn. Những Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư dùng Phi hành hệ Sủng thú thì vấn đề không lớn nhưng bình dân thì khác hẳn!
Từ nguyên soái hít một hơi thật sâu:
- Ta hiểu rồi, chuyện này giao cho Liên Bang chúng ta, Liên Bang sẽ thống nhất quy hoạch!
- Vậy là tốt rồi!
Tô Dương gật đầu. Chuyện này có độ khó rất lớn, nhất định phải để cả Liên Bang cùng lên kế hoạch.
Từ nguyên soái suy nghĩ một chút nói:
- Tuy nhiên sợ rằng những nguyên vật liệu xi măng cốt thép bình thường rất khó ngăn cản lực chấn động này!
- Vâng!
Tô Dương cũng đồng ý nói:
- Nếu như không có phân tách thì lực tác động sẽ nhỏ, còn nếu như trên mặt đất chấn động thì bê tông bình thường rất có thể sẽ bị vỡ vụn.
Từ nguyên soái quay đầu, nhìn phía Tô Dương. Ánh mắt kia làm cho Tô Dương giật mình, hình như Từ nguyên soái đang có ý đồ với hắn.
- Tô tướng quân!
- Vâng!
- Băng Tinh từ Băng Nguyệt tinh linh của Liễu Mộng Vân có thể chống đỡ được lực phản chấn này không?
- Nếu như Băng Nguyệt Tinh Linh không thể chắc cả thế giới sẽ không có Sủng thú nào có thể!
Tô Dương biết đại khái Từ nguyên soái muốn làm gì.
- Ta nghe nói, Băng Tinh của Băng Nguyệt Tinh Linh có thể bảo trì nhiều năm không thay đổi!
- Người nào nói vậy?
Băng Nguyệt Tinh Linh để lại Băng Tinh kỳ thực không nhiều lắm. Kể cả ở Hắc Hổ thành, sau khi đánh tan Bão Phong Khiếu Vân Hổ của Thú Hoàng, Băng Tinh bao phủ Hắc Hổ thành cũng đã được Liễu Mộng Vân triệt hồi...
- Là Tuyết tướng quân nói cho ta biết!
Từ nguyên soái cười nói:
- Hắn còn khen ngươi và Liễu Mộng Vân suốt!
- Hoá ra là hắn!
Tô Dương bừng tỉnh.
Bắc Băng Thành, bên trong trang viên Tuyết tướng quân có để lại Băng Tinh của Băng Nguyệt Tinh Linh. Chủ chiến Sủng thú năm đó của Tuyết Thiên Thành cũng là Băng Tuyết hệ nên hắn có thể nhận ra năng lực Băng Nguyệt tinh linh cũng là bình thường.
- Ta là nghĩ thế này!
Từ nguyên soái nói:
- Trước tiên ta sẽ xây dựng chỗ tránh nạn phạm vi lớn ở các nơi thành thị có cấu trúc kiên cố hơn, cộng thêm cách nhiệt đầy đủ, sau đó sẽ để Liễu Mộng Vân tiến hành củng cố tầng ngoài phòng ngự... Ta không hề lăn tăn về khả năng của phòng ngự Liễu Mộng Vân, toàn bộ Vân quốc Liên Bang hẳn không có ai thích hợp hơn nàng, ta chỉ lo lắng một điều là, Băng Tinh của nàng có thể kiên trì được bao lâu!
Tô Dương mím môi một cái, có chút do dự.
Đây là một công trình lớn, toàn bộ Vân quốc Liên Bang có mấy ngàn tòa thành trì. Nhưng chuyện này có thể tiến hành trong ba năm, về mặt thời gian mà nói cũng không phải quá vội, chỉ là quá tiêu hao thời gian và tinh lực.
- Tô tướng quân, ngươi thấy thế nào?
- Ta khó đưa ra được quyết định, ta cần trưng cầu ý kiến của nàng!
Tô Dương đương nhiên có thể thay Liễu Mộng Vân nhận nhiệm vụ nhưng hắn không muốn làm như vậy.
- Được!
Từ nguyên soái day huyệt Thái Dương nói:
- Ngươi cứ trưng cầu ý kiến của nàng trước!
Nếu như là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư bình thường, Từ nguyên soái còn có thể ra lệnh, ra lệnh không được thì lấy đại nghĩa ra đè. Còn đối phương là Liễu Mộng Vân, là vợ của Tô Dương, Từ nguyên soái không dễ miễn cưỡng.