Thú Hoàng, đúng là không dễ thu phục. Trong lịch sử Thủy Lam Tinh, chưa từng có Ngự Thú Sư có thể thu phục Thú Hoàng nhưng cũng không sao.
Tiền nhân làm không được không có nghĩa là hậu nhân cũng vậy.
Người khác làm không được, Tô Dương hắn thì chưa chắc!
Có thể nói đạo lý nha!
- Mộng Vân, có muốn thu phục con Nhân Diện Tri Chu này không?
Liễu Mộng Vân nghe được lời của Tô Dương, có hơi do dự.
Giai Tư đứng ở xa nghe lời này của Tô Dương, trong lòng có chút chua. Nếu được, nàng thật sự muốn con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu này. Nhưng làm gì được, ai bảo Liễu Mộng Vân là lão bà của Tô Dương.
Liễu Mộng Vần nhìn thoáng qua Giai Tư, đột nhiên nói:
- Cho Giai Tư đi!
- Hả?
Liễu Mộng Vân tiếp tục nói:
- Về sau chúng ta sẽ gặp nhiều đối thủ mạnh hơn nữa, Giai Tư còn thiếu sủng thú bảo mệnh, năng lực bảo mệnh của con Nhân Diện Tri Chu này rất mạnh, nếu được thì cho Giai Tư cũng ổn.
Băng Nguyệt Tinh Linh cùng U Minh Huyễn Ảnh Miêu của ta có năng lực bảo mệnh khá tốt.
- Giai Tư, ngươi qua đây!
Nếu Liễu Mộng Vân nói như vậy thì Tô Dương cũng không dài dòng nữa.
- ÀI Giai Tư mang theo Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đến bên cạnh Tô Dương.
- Tiểu Ngư, ngươi dùng kỹ năng thủy hệ tầm xa, cẩn thận nọc độc của nó!
Nhân Diện Tri Chu không tệ nhưng nó vẫn kém hơn Kim Lân Mỹ Nhân Ngư.
Nhân Diện Tri Chu giãy dụa, nó không ngừng rót năng lượng vào kết giới để duy trì màn bảo vệ cuối cùng này. Nhưng Hủy Diệt Chi Diễm của Bạo Tạc Viêm Ma quá nhanh, nó đỡ không kịp.
Mất kết giới che chở, Nhân Diện Tri Chu giống như quả trứng bị lột vỏ. Sủng thú nào của Tô Dương cũng có thể cắn một cái.
Ngay lúc Nhân Diện Tri Chu bị đánh liên tục lui về sau, Tô Dương dường như ý thức được những con Hoàng Cấp Hung thú đi theo nó đã nhận thấy được không đúng, muốn chạy trốn.
Chắc là thấy Nhân Diện Tri Chu bị đánh đến hoa cả mắt nên không còn dũng khí xuất thủ.
Này sao được chứ?
Mõ đưa đến miệng, sao Tô Dương tha được.
- Bạo Phong Chi Ưng, Hư Không Du Linh, các ngươi chặn đứng năm con Hoàng Cấp Hung thú kia, không cho bọn chúng trốn.
Tô Dương lập tức phái ra hai người giỏi nhất.
- Bạo Tạc Viêm Ma, ngươi chặn giết Vương Giả cấp Hung thú Phi hành hệ.
Hoàng Cấp Hung thú, Vương Giả cấp Hung thú Phi hành hệ có khả năng chạy trốn đều bị họ đuổi giết. Chỉ cần giết đám này, những con Hung thú còn lại đều có thể từ từ giải quyết.
Tô Dương cũng thả ra Đại Địa Bạo Hùng cho nó tùy ý tàn sát, còn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thì được bám lên người Tô Dương.
Quy tắc của Ngự Thú Sư là bất kỳ lúc nào cũng phải có một con sủng thú bảo vệ bên người phòng bất trắc.
Dù sao Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thăng cấp rất nhanh, đã thành Hung thú cao cấp nhất của Tô Dương nên nó không cần đoạt kinh nghiệm với mấy con khác nữa.
Nhân Diện Tri Chu nằm trên mặt đất, toàn thân ướt nhẹp.
Khuôn mặt của nó xinh đẹp tuyệt trần, vẻ mặt yếu đuối đáng thương, đấy là không tính tám cái chân dài đang run rẩy.
Không quan tâm chiến trường bên kia, Tô Dương cùng Giai Tư bay xuống trước mặt Nhân Diện Tri Chu.
Giai Tư có chút không tin:
- Tô tướng quân, thật có thể thu phục Thú Hoàng sao?
Tô Dương cười nói:
- Sao không có khả năng? Hung thú cũng có linh trí, chúng ta hoàn toàn có thể giảng đạo lý cho chúng.
Giai Tư cứng họng. Nếu thật sự Hung thú biết nói đạo lý thì sao nhân loại lại rơi vào tình trạng này chứ. Tô Dương mở miệng hỏi:
- Biết tiếng người không?
- Biết thì sao? Các ngươi giết ta đi!
Nhân Diện Tri Chu cắn răng, oán hận nói.
Tô Dương cũng không ngạc nhiên trước phản ứng này của nó.
- Giai Tư muốn thu ngươi làm sủng thú, ta cảm thấy ngươi cũng không tệ lắm!
- Các ngươi mơ đi, ta sẽ không khuất phục các ngươi!
Tô Dương chăm chú hỏi:
- Nếu cho ngươi thứ tốt thì sao?
- Ha hải Nhân Diện Tri Chu cười lạnh:
- Ngươi nghĩ rằng ta dễ mua chuộc lắm à? Ta là Thú Hoàng, là vua của Hung thú, ngươi là cái thá gì mà đòi ta khuất phục? Dù Hung thú khắp thiên hạ chết hết thì ta cũng không khuất phục đâu!