Giai Tư là Thủy quốc đệ nhất thiên tài Ngự Thú Sư, Tô Dương thấy thiên phú nàng vô cùng cao lại còn có thể đột phá thành Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, do thế nên mới yêu cầu Tổng Quân Bộ tha nàng một lần, thu nạp nàng về dưới trướng.
Có thể nói, đối với loại người mắt cao hơn đầu này thì những người có thể ở bên cạnh Tô Dương hắn khẳng định đều là những nhân vật ưu tú.
Như vậy Hạ Na chắc là viên ngọc thô chưa được mài mà Tô Dương khai quật được.
- Hạ Na trời sinh có thể chất xui xẻo, sau lại chẳng biết sao ký được khế ước với một sủng thú thần bí!
Tô Dương nửa thật nửa giả giải thích.
- Lúc ta phát hiện nàng thì tình trạng nàng cũng không tốt, ta cũng bởi thấy con sủng thú kia có lẽ có tiềm lực Thần cấp nên mới mang theo nàng bên cạnh.
- Sủng thú tiềm lực Thần cấp?
Tiền Hải Long cảm thấy mình bị chấn động rồi.
Thần cấp hung thú, hiện nay Vân Quốc Liên Bang hắn chỉ biết vẻn vẹn hai con.
Một con là Tịch Diệt Phượng Hoàng từng bay ngang bầu trời Vân Quốc Liên Bang, một con nằm trong biển rộng, là Thần Thú thần bí gây ra Hải Thú triều.
Còn như Thần cấp tiềm lực sủng thú, Vân Quốc Liên Bang cho tới bây giờ cũng chưa có phát hiện qua bởi không có số liệu mẫu.
Dù sao Vân Quốc Liên Bang không có hệ thống như Tô Dương.
Bọn họ chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm phán đoán, tỷ như bọn họ biết Tịch Diệt Phượng Hoàng là Thần cấp hung thú, như vậy hậu đại của Tịch Diệt Phượng Hoàng phỏng chừng cũng là tiềm lực Thần cấp...
- Lúc đó ta cảm thấy nàng có khả năng sẽ là một nhân tài tương lai nên mới đem theo bên người để bồi dưỡng, không ngờ dạo gần đây thực lực nàng bắt đầu đột nhiên tăng mạnh đạt đến Hoàng Cấp.
- Thì ra là thết Tiền Hải Long nhìn Hạ Na, hâm mộ nói:
- Thật là làm cho người ta ghen tị. Tô tướng quân giống Bá Nhạc nhỉ!
Tô Dương không chắc Tiền Hải Long có hoàn toàn tin tưởng không, hắn chỉ là tùy tiện tìm một cái lý do, người khác có tin hay không, thật ra hắn không thèm để ý.
- Tốt lắm, ta đi gọi Mộng Vân cùng Giai Tư về!
Tô Dương cười nói:
- Đoán chừng qua đại chiến lần này, có thể thực lực các nàng cũng đề thăng một ít!
- Đi thôi! Đi thôi!
Tiền Hải Long xua tay, hắn mệt rồi, hiện tại hắn không muốn nhìn thấy mặt Tô Dương nữa.
- Công lao của ngươi có gì thì ta sẽ báo lên thế đó.
Đại Hải Thú triều không đủ đánh ngã vị tướng quân già này nhưng sự khoe khoang này của Tô Dương thì lão già như hắn chịu không nổi đâu, thật sự quá đả kích.
Tiền Hải Long hắn đương nhiên cũng là thiên tài lừng lẫy Liên Bang nhưng khi đứng cạnh so sánh với Tô Dương hay ba vị phó quan của Tô Dương thì hắn chỉ muốn buông tay về hưu, về nhà dưỡng lão.
- Vậy hẹn gặp lại, Tiền tướng quân!
Liễu Mộng Vân, Giai Tư, còn có Hạ Na, đúng là trưởng thành rất nhanh, nhưng thế vẫn chưa bằng Tô Dương. Bọn họ chỉ có một hai con sủng thú lợi hại, còn sủng thú trên tay Tô Dương thì chỉ có hơn chứ không kém các nàng. Dù thế lần Hải Thú triều này cũng đem lại thu hoạch khá nhiều cho ba vị nữ nhân.
Nhất là Liễu Mộng Vân, Băng Nguyệt Tinh Linh thăng cấp đến Đế Cấp, cái này liền đại biểu nàng có thể vì Vân Quốc Liên Bang kiến tạo nơi tránh nạn chắc chắn hơn.
Chờ đến lúc hai thế giới dung hợp, cái này tất nhiên có thể tăng cường tỷ lệ người sống của Vân Quốc lên nhiều hơn.
Đón Liễu Mộng và Giai Tư xong, Tô Dương cũng được nhận lời cảm ơn của tướng quân Đông Quân Bộ, Tây Quân Bộ. Nếu không có hai người này giúp đỡ tọa trấn, bọn họ chắc chắn bị tổn thất nặng.
Trở lại Tổng Quân Bộ, Tô Dương đơn giản kể lại chuyện Hải Thú triều biến mất nói cho Từ nguyên soái.
- Lần này ngươi làm tốt lắm!
Từ nguyên soái khẳng định nói.
- Phải!
Từ nguyên soái lập tức đưa mắt nhìn sang Giai Tư cùng Hạ Na.
Tô Dương dường như đoán được Từ nguyên soái sẽ nói gì tiếp...