“Đinh Sủng thú Đại Địa Bạo Hùng của ngươi kích sát Tinh Diệu cực phẩm Hồng Cơ Đại Giải, điểm kinh nghiệm + một vạn ức!"
Một vạn ức đối với Tô Dương mà nói chỉ là như muối bỏ biển.
Giết chết Hồng Cơ Đại Giải, Tô Dương ra lệnh cho Bạo Phong Chỉ Ung bay dọc theo đường ven biển điều tra số lượng Hải Thú, xem có con mồi nào thích hợp để ra tay không.
Đường ven biển, những dong binh chạy trối chết dừng bước lại, nhìn phi hành hệ Sủng thú mới vừa xuất thủ trợ giúp bọn họ hóa thành một đạo hắc quang, trong nháy mắt biến mất ở phía chân trời.
- Đó là ai vậy! Mạnh thế nhỉ!
- Không biết!
- Chúng ta còn chưa cảm ơn người ta đâu!
- Có thể người ta cũng không lưu ý đâu!
- Tuy là không thấy rõ lắm nhưng, dường như ta đã gặp qua con phi hành hệ Sủng thú này ở nơi nào rồi!
Vị Bạch Kim cấp dong binh đội trưởng đột nhiên nói.
- Ai vậy?
- Hình như là Tô tướng quân!
- Rất có thể, Tô tướng quân mạnh như vậy, nếu quả thật phát sinh Hải Thú triều quy mô lớn thì Liên Bang nhất định sẽ phái ra Tô tướng quân!
Tốn mấy ngày điều tra trọn vùng duyên hải Vân quốc Liên Bang, Tô Dương cũng nhận định, Hải Thú triều khả năng sẽ bạo phát.
Thật sự là Hải Thú ra mặt biển rất nhiều.
Tô Dương thật sự tò mò, đến cùng là nguyên nhân gì mới có thể khiến Hải Thú ly khai ngoài khơi, dẫn phát Hải Thú triều chứ.
Tô Dương rất tò mò về nguyên nhân hình thành Hải Thú triều.
Viện khoa học Liên Bang chuyên gia nghiên cứu Hải Thú triều trên trăm năm, nhưng cho đến tận bây giờ bọn họ đều không có kết luận chính xác. Tất cả đều chỉ dừng lại ở phỏng đoán, không có chứng cớ thiết thực.
Nghĩ tới đây, Tô Dương đột nhiên nghĩ đến tộc Mỹ Nhân Ngư.
Trong nháy mắt từ vùng duyên hải nam bộ, hầu như kéo dài qua Vân quốc trở lại Bắc Băng Thành, Tô Dương tìm Giai Tư. Có thể Mỹ Nhân Ngư tộc biết rõ một chút tin tức. Kể cả Mỹ Nhân Ngư bình thường không biết nhưng con Đế cấp Kim Lân Mỹ Nhân Ngư kia đã đến Thủy Lam Tinh từ rất lâu rồi.
Giai Tư triệu hồi ra Tiểu Ngư, Tiểu Ngư cũng bảo mình không biết. Tiểu Ngư trả lời:
- Chỉ là mỗi lần Hải Thú triều nữ nhân kia đều ra lệnh Mỹ Nhân Ngư tộc chúng ta không được phép ra ngoài.
- Ồ!
- Tộc chúng ta suy đoán có thể là trong đại dương tồn tại uy hiếp nào đó mới có thể khiến Hải Thú muốn rời khỏi đại dương.
Tiểu Ngư bổ sung.
- Nhưng uy hiếp này không quá lớn với nữ nhân kia...
- Uy hiếp nào đó?
Tô Dương suy nghĩ lời Tiểu Ngư nói, đầu óc tập trung.
Liễu Mộng Vân nói:
- Có phải là các loại Hung thú đáng sợ hay không?
Giai Tư:
- Khiến nhóm Hải Thú liều mạng muốn chạy trốn sợ rằng chí ít cũng là Đế cấp Hung thú chứ?
- Ừm!
Tô Dương cũng tán thành suy đoán của hai nàng. Nói không chừng, trong đại dương thật sự đang có vật đáng sợ gì ẩn núp.
- Kỳ thực, vẫn có thể đi hỏi muội muội ta!
Tiểu Ngư đột nhiên nói.
- Dù nàng không biết, nàng cũng có thể giúp chúng ta tìm hiểu tin tức, để nàng đi hỏi nữ nhân kia!
- Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta đi!
Hiện tại đúng lúc là buổi tối, Mỹ Nhân Ngư tộc chắc là ban ngày.
Tô Dương mở ra cửa truyền tống, nhảy vào.
Giai Tư, Liễu Mộng Vân và Tiểu Ngư cũng theo sát. Vừa tiến vào Truyền Tống Môn, bọn họ đã xuất hiện ở trong biển sâu.
- Ai đó!
- Tiểu San, chúng ta lại tới rồi!
Mỹ Nhân Ngư Tiểu San nhìn thấy Tô Dương và Tiểu Ngư thì thả lỏng. Ánh mắt của nàng xẹt qua Giai Tư và Liễu Mộng Vân, dừng lại ở trên cửa truyền tống.
- Không Gian hệ Sủng thú thật là mạnh!
Tiểu San không nhịn được thở dài nói:
- Ta nghe nói có thể mở cửa truyền tống đều là cao thủ của Không Gian hệ Sủng thú.
Tô Dương chăm chú gật đầu:
- Hư Không Du Linh đúng là rất mạnh!