Trần Kiến Bình cưỡi Phong Vân Điêu thận trọng tránh khỏi Phi hành hệ Hung thú ven đường, bay về hướng đông Tây Nam Quân bộ.
Không thể trách hắn cẩn thận, quân trên không trung của Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu cực kỳ bạc nhược, nhưng đó là với Tô Dương, còn với Tinh Diệu cấp, Vương Giả cấp Ngự Thú Sư bình thường mà nói, quân trên không trung của Nhân Diện Tri Chu Hung thú vẫn rất đáng sợ.
Đúng lúc này, trước mắt hắn đột nhiên xẹt qua một bóng đen.
Trần Kiến Bình giật mình, trái tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn ngồi bệt xuống lưng Phong Vân Điêu, quát to một tiếng!
Một người một thú đang trong trạng thái căng thẳng phòng bị thì có bóng đen xuất hiện, thực sự quá kinh dị
- Ngại quá, doạ ngươi rồi à?
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai Trần Kiến Bình.
Trần Kiến Bình ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trước mắt xuất hiện một con Cự Ưng, Cự Ưng như một con quái vật lớn vậy, Phong Vân Điêu của hắn so với nó quả thực là như kiến và voi. Quan trọng nhất là, trên lưng Cự Ưng có một vị Ngự Thú Sư trẻ tuổi mặc quân phục.
Quân đội Ngự Thú Sư!
Trần Kiến Bình thở phào nhẹ nhõm.
- Ngươi là Ngự Thú Sư thuộc Tổ Hành Động Đặc Biệt Đại Đội Khẩn Cấp Tây Nam Quân bộ đúng không?
- Đúng vậy!
Trần Kiến Bình cẩn thận nhìn lên quân phục Tô Dương, sắc mặt bỗng nhiên hoàn toàn biến đổi. Hắn vội vàng chào Tô Dương theo tiêu chuẩn quân lễ:
- Trần Kiến Bình thành viên Tổ Hành Động Đặc Biệt Đại Đội Khẩn Cấp Tây Nam Quân bộ, xin chào Tô tướng quân!
Tô Dương cười đáp lễ lại, bước lên Phong Vân Điêu của Trần Kiến Bình. Phong Vân Điêu nơm nớp lo sợ cúi đầu, đối mặt người đàn ông này nó không dám phản kháng.
- Ngươi đang đi về sao?
- Vâng, Tô tướng quân!
- Phía trước có tin tức gì không?
Tình cờ gặp thành viên Đại Đội Khẩn Cấp, Tô Dương muốn hỏi một chút.
- Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu đã có dấu hiệu di chuyển về phía Liên Bang!
Trần Kiến Bình vội vàng nói:
- Nó lãnh đạo bộ đội ngay phía sau, dự tính mười ngày sau sẽ đến Vạn Dương thành, sau mười một ngày uy hiếp Như Chương thành!
Tô Dương cảm thán nói:
- Bên Phong quốc kia thực lực cũng không tệ! Thế mà lại để cho con Thú Hoàng ấy phải đổi hướng tấn công!
- Bên Phong quốc lại gia nhập thêm quân đội!
Trần Kiến Bình nói:
- Một thời gian trước có một đám thế lực tóc đen mắt đen quật khởi ở vùng duyên hải phía nam Phong quốc, bọn họ cũng giúp đỡ Phong quốc ngăn cản một bộ phận Thú Hoàng quân đoàn, ta hoài nghi là Ngự Thú Sư bên Thủy quốc.
- Rất có khả năng!
Mục tiêu ban đầu của Thủy quốc chính là Phong quốc. Bọn họ có thể bình an đến Phong quốc, Tô Dương cũng không lạ.
Bọn họ am hiểu hải chiến mà! !
Thủy quốc vẫn giữ được một chút thế lực. Bọn họ muốn đặt vững nền móng ở Phong quốc, vẫn còn cần tốn chút công sức, dù sao cũng là người ngoại lai. Nhưng bây giờ Phong quốc đang có nguy cơ, là cơ hội tốt để bọn họ chen chân vào.
Trần Kiến Bình kích động lại vui vẻ nói:
- Nhưng con Thú Hoàng kia lại muốn tiến công Liên Bang chúng ta, nó đang tự tìm đường chết!
Trần Kiến Bình định chạy về báo tin, trong lòng đang thấp thỏm lo âu, dù sao Thú Hoàng rất đáng sợ! Trong lịch sử Liên Bang, mỗi lần xuất hiện Thú Hoàng đều sẽ tổn thất rất nhiều thành trì cùng vô số Ngự Thú Sư, nhưng bây giờ hắn gặp được Tô Dương!
Nỗi thấp thỏm bất an ấy nhất thời trở nên bình tĩnh.
Hành động kích sát Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ vĩ đại ấy của Tô Dương đã sớm truyền khắp Đại Giang Nam Bắc Vân quốc.
Hắn chính là một Anh Hùng, như Định Hải Thần Châm! Có hắn, quân đội đều sẽ cảm giác an tâm.
Trần Kiến Bình tin tưởng, Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ đã không phải là đối thủ của Tô Dương, như vậy Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu cũng không thể!
- Tần tướng quân đã báo cáo tình báo lên tổng quân bộ, tổng quân bộ phái ta tới hỗ trợ!
Tô Dương nhìn thoáng qua vết thương trên người Phong Vân Điêu của Trần Kiến Bình đang chảy máu, khẽ nói:
- Ngươi vất vả rồi, có ta ở đây, Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu sẽ không tạo được sóng gió lớn gì đâu!