Trước khi đi, Tô Dương nói với Giai Tư rằng nếu như bên Tổng quân bộ có phái trung tướng mới tới thay thế vị trí thì nàng có thể tới phương bắc tập hợp với Tô Dương. Mấy ngày hôm trước, Tô Dương đã về Bắc Băng Thành một chuyến, người tiếp nhận Giai Tư còn chưa tới. Tô Dương đoán Tổng quân bộ trì hoãn một chút rồi.
Bắc quân bộ bổ nhiệm tướng quân không phải việc nhỏ, thời gian kéo dài cũng coi như bình thường.
Mới vừa trở lại Bắc Băng Thành, Giai Tư đã nói với Tô Dương nàng nhận được mệnh lệnh khẩn cấp từ Tổng quân bộ Liên Bang.
Liên Bang ra lệnh các địa khu đại quân bộ chỉ đạo mỗi thành trì kiểm tu, củng cố chỗ tránh nạn để chỗ tránh nạn có được tiêu chuẩn kháng chấn, chống chấn động cao nhất. Nửa năm sau, Tổng quân bộ sẽ phái chuyên gia phụ trách nghiệm thu. Đến lúc đó, nếu như chỗ tránh nạn thành trì nào không đạt được tiêu chuẩn thì thành chủ rất có khả năng bị đưa lên tòa án quân sự!
Mặt khác, Liên Bang còn ra lệnh các đại thành trì nhất định phải dự trữ thêm một năm lương thực, số lượng dự trữ lương thực cũng sẽ bị nhét vào phần kiểm tra.
Tô Dương cười nói:
- Liên bang hành động nhanh đấy!
Giai Tư gật đầu:
- Đúng là rất coi trọng, còn nhắc cả tòa án quân sự, chắc không có ai dâm chậm trễ đâu!
- Bên Tư cục trưởng phụ trách thế nào?
- Ta đã hỏi rồi, hắn đang triển khai, trong vòng nửa tháng nhất định có thể đưa ra một kết quả làm cho Tô tướng quân vừa lòng!
- Bảo hắn đẩy nhanh tiến độ đi!
Chờ Bắc quân bộ thay tướng quân, Tô Dương không tiện nhúng tay nữa, nhất định phải để Tư Đức Dung hoàn thành nhiệm vụ trước khi Tô Dương, Liễu Mộng Vân chính thức rời cương vị công tác.
- Vâng!
Tô Dương và Liễu Mộng Vân ở Bắc Băng Thành nghỉ ngơi một ngày rồi một mình trở lại Thịnh Kinh thành, thuận tiện nhìn tiến độ của Liên Bang cao tầng.
Từ chỗ Từ nguyên soái hắn biết Bắc quân bộ đã lựa chọn ra tân thành chủ, ba ngày sau sẽ xuất phát đi Bắc Băng Thành.
Liên Phi Hồng, quân hàm trung tướng, thực lực Vương Giả cực phẩm, Tô Dương đã từng gặp hắn, ấn tượng không tính là đặc biệt. Đương nhiên, điều đó không có nghĩa là người ta không được.
Liên Phi Hồng cũng sở hữu một con băng hệ chủ chiến Sủng thú, thích hợp khí hậu giá lạnh phương bắc, bản thân cũng thân kinh bách chiến, tự mình giết chết hơn năm con Hoàng Cấp Hung thú.
Về điều này, Tô Dương không có ý kiến gì. Thấy Tô Dương không phản đối, Từ nguyên soái thả lỏng một hơi.
Việc lựa chọn tướng quân Bắc quân bộ thì quyền lên tiếng của Tô Dương kỳ thực vẫn còn lớn. Dù sao hắn vẫn đang đương nhiệm.
Từ nguyên soái hỏi:
- Tô tướng quân, nghe nói Giai Tư đã trở thành Hoàng Cấp Ngự Thú Sư?
- Đúng vậy!
- Nàng có hứng thú đảm nhiệm chức vị tướng quân hay không?
- Các ngươi không để ý xuất thân của nàng à?
- Chỉ cần nàng thật lòng làm việc cho Liên Bang, Liên Bang chúng ta sẽ tiếp nhận nàng!
- Nàng dường như không có quân công mà?
- Tại sao không cớ?
Từ nguyên soái nói:
- Không phải nàng đã giúp đỡ ngươi tiêu diệt quân đoàn Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu ư? Công lao này đã đủ để thăng làm tướng quân rồi!
Tô Dương cười cười, luôn cảm giác Từ nguyên soái muốn đào góc nhà hắn.
- Ta không có ý kiến, chủ yếu xem ý của nàng thôi!
- Ngươi đồng ý?
- Ta cũng không nói đồng ý... Đương nhiên ta cũng không nói không đồng ý!
Tô Dương cười nói:
- Chủ yếu là xem nàng, dù sao người ta cũng là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, cùng cấp bậc với ta, ta cũng không tiện miễn cưỡng.
- Ó...
Từ nguyên soái cảm thấy lời này rất quen tai... Trước đây hắn nhớ lúc mời chào Liễu Mộng Vân, Tô Dương cũng nói như vậy thì phải! Từ nguyên soái có dự cảm không ổn, hắn thấy kế hoạch mời chào khả năng lại thất bại rồi...
- Đúng rồi Từ nguyên soái, có thể để cho ta nói chuyện với Liên Phi Hồng không?
Tô Dương nói:
- Ta đang thực hành một chính sách ở Bắc quân bộ, muốn hắn giúp ta tiếp tục.
Tô Dương cũng lo lắng Tư Đức Dung hành động chậm, không hoàn thành được nhiệm vụ trong quy thời gian định, coi như là chuẩn bị trước vậy. Dù sao phần thưởng hệ thống cho vẫn đủ thơm.
- U! Chính sách gì thế? Nói một chút coi!