Cửu Vĩ tiếp tục nói:
“Hiện tại cơ hội vừa vặn, Liễu Mộng Vân không ở, ngươi cùng Tô tướng quân cô nam quả nữ, chính là thời cơ tốt để ra tay, năng lực mị hoặc của ta, ngươi cứ yên tâm mà dùng!"
“Sao ngươi không tự đi mà làm?"
“Nếu như ta có thể, đã sớm đi rồi!"
Cửu Vĩ Yêu Hồ nói:
“Hiện tại cả thân thể ta cũng không có, kháng tính tinh thần của Tô tướng quân lại quá mạnh mẽ, ta làm sao có khả năng mê hoặc được hắn? Nếu như bị hắn phát hiện, nói không chừng ngươi liền mãi mãi cũng không thấy được ta!"
“Ta không đi đâu!"
Cửu VI.
“Ngươi đó, sao lại không có chút năng lực thường thức nào vậy?"
- Giai Tư, ngươi còn đứng đó làm gì?
Ngay lúc Giai Tư và Cửu Vĩ Yêu Hồ điên cuồng đối thoại, Tô Dương vỗ vỗ bả vai của nàng...
- Làm sao vậy, Tô tướng quân?
- Ngươi đang suy nghĩ gì? Chúng ta phải đi về!
- Phải trở về rồi sao?
- Đúng rồi!
Tô Dương nói:
- Nhiệm vụ lần này đã kết thúc, ta cần phải trở về.
Ba chỗ dung hợp không gian đã tìm được.
Sau khi trở thành Ngự Thú Sư Hoàng cấp, hắn có thể dưỡng thêm một con Sủng thú, cũng đã thu phục được Sủng thú mới.
Mặt khác còn chiếm được tình báo liên quan tới một cái đại thế giới khác.
Có thể trong tương lai sẽ gặp nguy hiểm, nhưng hiện tại nhiệm vụ của Tô Dương xem như là hoàn thành viên mãn. Lại tiếp tục du đãng khắp nơi, cũng chỉ lãng phí thời gian.
Còn như tình huống Ngự Thú Sư ở đại lục khác, Tô Dương không có hứng thú biết. Hơn nữa, Tô Dương cũng có chút nhớ Liễu Mộng Vân...
- Được rồi!
Tô Dương mang theo Giai Tư, biến mất trong nháy mắt.
Trên đường, hắn để Hư Không Du Linh nghỉ ngơi một chút, gần một tiếng sau, bọn họ một lần nữa trở lại phụ cận thâm hải, cũng là vị trí dung hợp của Vân quốc Liên Bang. Con Phù Không Giải Khai kia vẫn là thản nhiên phiêu phù trên bầu trời, chỉ là thay đổi một vị trí khác.
Lại một lần nữa, trong nháy mắt, Tô Dương cùng Giai Tư vững vàng rơi xuống trên lưng Phù Không Giải Khai. Nó hơi run run một cái, sau khi phát hiện là Tô Dương, mới ổn định lại.
- Tô tướng quân, ngươi đã trở về?
Mạc Vần Kiếm vui vẻ nói.
- Đúng vậy, ta đã trở về!
- Lần này kết quả như thế nào?
- Có tin tốt, cũng có tin xấu!
Tô Dương vừa cười vừa nói:
- Nói chung, tin tức xấu hẳn là lớn hơn tin tức tốt.
Mạc Vân Kiếm nói:
- Vậy mà ngươi còn có thể cười được?
Tô Dương hỏi ngược lại:
- Vì sao không thể cười? Chẳng lẽ ngươi muốn ta khóc?
- Không phải ý \ này!
- Ta biết, ta chỉ đùa chút thôi!
Tô Dương nói:
- Trần Văn phó viện trưởng đâu? Lần này tình báo rất trọng yếu, có thể nói, liên quan đến tồn vong của Vân quốc Liên Bang...
- Ta lập tức gọi hắn qua đây.
Bên trên Phù Không Giải Khai, Tô Dương đơn giản chỉ ra vị trí của hai điểm không gian dung hợp còn lại, còn đem tình báo thăm dò được từ tộc Mỹ Nhân Ngư, đều nói cho Mạc Vân Kiếm và Trần Văn.
Hai vị đại nhân vật của Liên Bang đều trầm mặc.
Trần Văn nói:
- Tô tướng quân, tuyệt đối không thể để cho con Hung thú Đế cấp kia mở ra không gian dung hợp tại vị trí này của chúng ta!
- Ta biết, chuyện này để ta làm!
Trần Văn nghiêm túc nói:
- Ngươi có lòng tin không? Đây chính là Hung thú Đế cấp!
- Bây giờ thì không có, nhưng chờ một năm nữa hẳn là có!
Một năm nữa là được?
Nếu như là các Ngự Thú Sư khác nói như vậy Trần Văn sẽ coi như đối phương bị điên, nhưng nếu như là Tô Dương thì đại khái có thể thành công.