“Đinh! Sủng thú Tam Đầu Ma Sa thăng cấp đến Hoàng Cấp trung phẩm!"
Tô Dương phát hiện năng lượng trong người Tam Đầu Ma Sa không còn nhiều lắm nên gọi nó về đây. Tam Đầu Ma Sa vừa xuất hiện, làm Giai Tư cảm thấy áp lực thật lớn.
Hình dáng khổng lồ kia giống như cả một lục địa.
Tam Đầu Ma Sa mang Tô Dương, Giai Tư và cả Nhân Diện Tri Chu bay lên không trung.
- Nhân Diện Tri Chu, ngươi xem thật kỹ thực lực của họ.
Tô Dương dùng dây leo đỡ Nhân Diện Tri Chu, chỉ vào mấy chỗ chiến trường nói:
- Dưới bàn tay bồi dưỡng của ta, ai cũng ưu tú hơn ngươi.
Nhân Diện Tri Chu nhìn về phía chiến trường.
Vừa vặn có hai con thuộc hạ Hoàng Cấp Hung thú Phi hành hệ của nó trực tiếp bị Bạo Phong Chi Ưng xé rách.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp quỷ dị, Hư Không Du Linh không ngừng thiểm thước trên chiến trường, Đại Địa Bạo Hùng đánh đấm lung tung nghiền nát Hung thú thành thịt vụn. Bạo Tạc Viêm Ma làm nổ tung biết bao Hung thú, còn có Băng Nguyệt Tinh Linh đóng băng toàn bộ chiến trường.
Nhân Diện Tri Chu chỉ cần thấy được biểu hiện của bọn nó, thì đã nhìn ra thực lực mạnh mẽ đáng sợ của chúng.
- Ta... Bằng lòng!
Nghe được lời của Nhân Diện Tri Chu, Tô Dương cười.
Hắn quay đầu nói với Giai Tư sau lưng:
- Ngươi xem, ta có thể nói đạo lý mà.
Cái này mà gọi là giảng đạo lý á? Này rõ ràng chính là uy hiếp mài!
Bất quá Giai Tư đến cùng không đem lời này nói ra ngoài.
Trong lòng nàng kỳ thực ấm áp. Tô Dương đem bí mật của mình nói cho nàng biết, làm nàng có cảm giác hắn đã xem nàng như người của mình. Việc đem bí mật của Tô Dương truyền ra ngoài là không có khả năng. Dù sao Giai Tư nàng coi như cũng hưởng nhiều lợi ích từ năng lực thần kỳ của Tô Dương.
Thử hỏi có Ngự Thú Sư nào lại không muốn mạnh mẽ, Ngự Thú Sư nào lại không thích có trong tay Thần cấp Sủng thú trong truyền thuyết?
Giai Tư vẫn rất lý trí.
- Tốt lắm, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi!
Tô Dương để Nhân Diện Tri Chu xuống.
- Chờ một chút, chờ chúng ta giết sạch quân đoàn Hung thú của ngươi, rồi ký kết khế ước.
Nhân Diện Tri Chu mím môi một cái, nhưng chỉ có thể gật đầu, nó rõ ràng vận mệnh quân đoàn Hung thú đã không còn nằm trong tay mình.
- Nếu như ngươi nhàn rỗi buồn chán, có thể nhìn một chút đám Hung thú của ta!
Tô Dương vừa cười vừa nói.
- Chủ yếu là Đại Địa Bạo Hùng cùng Bạo Tạc Viêm Ma.
Nhân Diện Tri Chu chỉ vào con cả người đầy sẹo, một thân sát khí dữ tợn đáng sợ đã từng đem vô số Hung thú Vương Giả cấp nghiền thành thịt vụn Ma Hùng hỏi:
- Ngươi gọi nó là Đại Địa Bạo Hùng?
- Đúng vậy, có vấn đề gì không?
Nhân Diện Tri Chu ủy khuất nói:
- Ngươi chẳng lẽ cho rằng, ta chưa thấy qua Đại Địa Bạo Hùng sao? Hình dáng đám Đại Địa Bạo Hùng trong quân đoàn của ta không giống con gấu kia của ngươi chút nào.
Tô Dương cười nói:
- Nếu như ta cho ngươi biết, trước đây nó chính là một con Đại Địa Bạo Hùng thì sao?
Nhân Diện Tri Chu sắc mặt bừng tỉnh, dường như hiểu ra cái gì.
- Vậy những Sủng thú khác còn loài nào ta biết không?
- Hẫn là có!
Tô Dương chỉ hướng Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
- Đoán thử xem, con hồ điệp xinh đẹp kia của ta, nguyên bản nên gọi tên gì!
Nhân Diện Tri Chu nhìn con hồ điệp hai cánh điểm xuyết những con mắt màu huyết hồng, phàm là nơi nó bay qua, vô số Hung thú đều gục xuống ngay lập tức, vô thanh vô tức, quỷ dị đến cực hạn.
Nó nhìn một hồi rồi lắc đầu.
- Thất Thải Mê Huyễn Điệp!
- Sao thế được!
- Nó chính là Thất Thải Mê Huyễn Điệp đó!
Tô Dương cười nói.
- Nếu là Sủng thú của ta thì không có gì là không thể.
Sủng thú trên tay Tô Dương kỳ thực cũng chỉ có Đại Địa Bạo Hùng cùng Thất Thải Mê Huyễn Điệp có cơ sở kém cỏi nhất, mấy Sủng thú khác thì khá hơn một chút.