Tô Dương lần này cực kỳ thoả mãn, lại có thêm khoản thu nhập.
Hơn nữa còn là Tư Đức Dung một tay xử lý, không cần hắn đi phí tâm. Nếu như nhiệm vụ không làm được, Tô Dương đương nhiên sẽ tìm Tư cục trưởng gây phiền phức.
Đối với vị cục trưởng Cục Tình Báo này mà nói, nhiệm vụ này cũng không phải quá khó khăn!
Tổ chức Hắc Vũ không đối phó được, còn có thể thông cảm được. Nhưng nếu ngay cả thế lực bình thường cũng không moi ra được, vậy nên trị.
Tô Dương đi ra phòng làm việc, gặp Liễu Mộng Vân:
- Mộng Vân, Băng Tuyết Nữ Yêu ngươi thấy thế nào?
- Toàn bộ giết chết!
Liễu Mộng Vân đầu cũng không ngẩng đáp, Nàng rất rõ ràng, hiện tại Tô Dương giết đến càng nhiều, về sau lại càng an toàn.
- Đi với ta chứ?
Tô Dương nghĩ rất đơn giản, Băng Nguyên là sân nhà của Băng Nguyệt Tinh Linh. Liễu Mộng Vân đến đấy có thể phát huy rất tốt, cũng có thể tăng lên thực lực.
Thực lực Liễu Mộng Vân càng mạnh, nàng củng cố chỗ tránh nạn lại càng an toàn, lại càng có thể bảo trụ càng nhiều người Vân quốc hơn.
Liễu Mộng Vân nhìn Giai Tư bên cạnh, Giai Tư rất có ánh mắt nói:
- Mộng Vân Tỷ, ngươi và Tô tướng quân cứ việc đi, Bắc Băng Thành bên này, ta nhìn... Dù sao Kim Lân Mỹ Nhân Ngư của ta ở Băng Nguyên có chút bị khắc chế.
Liễu Mộng Vân đề nghị:
- Vậy mang theo Hạ Na!
- Được!
Tô Dương đồng ý đề nghị của Liễu Mộng Vân.
- Giai Tư, ngươi ở nơi này chờ một đoạn thời gian, Từ nguyên soái có thể sẽ phái tướng quân mới tới trấn thủ quân bộ phương bắc, chờ hắn tới, ngươi có thể tới hội hợp với chúng ta.
- Đã hiểu!
Trước đây lúc Tô Dương thị sát 200 tòa thành thị Bắc quân bộ đã đi đến Cực Bắc, Hư Không Du Linh có thể ung dung định vị.
Đi ra Truyền Tống Môn, tuyết bao phủ mặt đất, nhưng tầng tuyết cũng không dày, vẫn còn nhìn thấy nền đất và cỏ dại khô vàng.
Khu Cực Bắc trực thuộc Bắc quân bộ bây giờ cũng không còn là lãnh thổ của Vân quốc Liên Bang trước kia. Ba trăm năm trước lãnh thổ Vân quốc Liên Bang còn trải dài lên phương bắc nhưng sau Đại Tai Biến, thành thị bị hủy diệt, hoặc bỏ hoang, phía bắc Vân quốc Liên Bang không ngừng rút đi phòng thủ, bắt đầu dời về hướng nam.
Hiện tại Vân quốc Liên Bang gọi nơi đây là Bắc Băng Nguyên, là địa phận của băng tuyết Hung thú, Bắc Băng Nguyên chỉ là một bộ phận của lãnh thổ liên bang trước kia! Các lãnh đạo đời đầu đã thống nhất từ bỏ bộ phận lãnh thổ đó sau Đại Tai Biến.
Giữa mênh mông tuyết, Hung thú tàn sát bừa bãi, Ngự Thú Sư chưa trưởng thành, chỉ có thể dời thành thị về hướng nam mới có thể tổ chức phòng thủ tốt hơn.
Bầu trời âm trầm, tuyết trắng bay lất phất.
Hạ Na thở ra một làn hơi trắng nói:
- Tô tướng quân, Hư Không Du Linh thật đúng là thuận tiện, nếu để cho chúng ta tự bay, đoán chừng phải mất mấy ngày.
- Cũng phải xem là Sủng thú của ai, đương nhiên rất lợi hại rồi!
Nghe Tô Dương nói, Liễu Mộng Vân không nhịn cười được.
Tô Dương triệu hồi ra Bạo Phong Chi Ưng, hai nàng nhảy theo hắn lên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng.
- Trước tiên đi dọc theo mấy tòa thành thị phương bắc, tìm xem Băng Tuyết Nữ Yêu, nếu có đàn Hung thú quy mô lớn thì nói cho ta biết!
Bạo Phong Chi Ưng gật đầu, mang theo nhóm Tô Dương bay lên trời.
Mỗi mùa đông, Bắc quân bộ đều sẽ phái rất nhiều Ngự Thú Sư đi tới Bắc Bộ để chống Băng Tuyết Nữ Yêu xâm lấn. Năm nay cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên Tô Dương cũng không định vào thành, để Bạo Phong Chi Ưng tìm kiếm sẽ dễ dàng hơn.
Tuyết bao phủ Băng Nguyên, không có công sự nào che chắn, Bạo Phong Chi Ưng dễ dàng điều tra. vẻn vẹn mười phút sau, Bạo Phong Chi Ưng liền phát hiện một con Vương Giả trung phẩm Băng Tuyết Nữ Yêu. Nó cao chừng hai thước, cả người đều là Băng Tinh màu lam nhạt, có đại khái đường nét hình người nhưng không quá rõ ràng.
Bọn họ có đặc thù phái nữ nhân loại cho nên Ngự Thú Sư Liên Bang mới đặt tên là Băng Tuyết Nữ Yêu.
Tô Dương Triệu hồi ra Mặc Y:
- Giết chết nói
- Được Mặc Y trực tiếp triệu hồi ra Bão Phong Khiếu Vân Hổ. Giữa không trung bắn một phát Hắc Hổ pháo, con Vương Giả cấp Băng Tuyết Nữ Yêu kia không kịp chạy trốn, trực tiếp bị đánh nát thành vụn băng.