Tô Dương nhẹ giọng nói:
- Nếu như, ta có thể giúp ngươi trở thành Thần cấp Hung thú thì sao?
- Cái gì, ngươi nói thật?
Nhân Diện Tri Chu nghi ngờ nói:
- Chẳng lẽ ngươi muốn gạt ta?
- Ặc!
Tô Dương cảm giác, có vẻ không khó để làm con Nhân Diện Tri Chu này thả lỏng...
Nhân Diện Tri Chu phản ứng kịp, vội vã nghiêm túc lại, dùng giọng cứng rắn:
- Không bao giờ, ta sẽ không bao giờ khuất phục đám Ngự Thú Sư đáng chết các ngươi!
- Ngươi có thiên phú tăng phúc Hắc Ám Vô Thiên rất mạnh, còn có thiên phú về mặt nọc độc rất tốt. Kỹ năng ngươi am hiểu gồm Hắc Ám Vô Thiên, Xạ Xuất Nọc Độc... ngươi nắm giữ 1 kỹ năng tăng ích Nọc Độc Quang Hoàn, có thể tăng hiệu quả nọc độc của Hung thú độc hệ bên cạnh Tô Dương nói xong những thứ này, Nhân Diện Tri Chu ngốc rồi.
Nó cảm giác Tô Dương hiểu nó hơn cả chính nó.
- Nhân Diện Tri Chu, đúng không!
Tô Dương vươn tay, năm ngón tay biến thành dây leo đỏ như máu phóng về phía Nhân Diện Tri Chu.
Nhân Diện Tri Chu dùng tay sắc bén muốn chặt đứt đám dây leo nhưng không si nhê gì. Cảm xúc thất bại lan tràn trong lòng nó.
Từ lúc Nhân Diện Tri Chu xuất đạo đến giờ luôn thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp đả kích như hôm nay! Thiên phú mà nó tự hào cũng chả là cái gì trước mặt Tô Dương có rất nhiều sủng thú này.
- Thật ra hôm nay ngươi thua cũng phải.
- Hừ, ngươi đang an ủi ta?
Nhân Diện Tri Chu quật cường nói:
- Ta không cần ai thương cảm! Nhất là những Ngự Thú Sư nhân loại ghê tởm các ngươi!
- Ta không thương hại ngươi, ta chỉ cho ngươi biết tình hình thực tế.
Tô Dương nhìn ánh mắt quật cường của Nhân Diện Tri Chu nói:
- Bạo Phong Chi Ưng, Bạo Tạc Viêm Ma, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, thậm chí những con sủng thú còn lại của ta đều có những thiên phú riêng biệt, tiềm lực trưởng thành cũng mạnh hơn ngươi nhiều. Vì vậy ngươi thua cũng không sai hiểu không?
- Không có khả năng!
Nhân Diện Tri Chu hét lớn:
- Thiên phú của ta là độc nhất vô nhị!
- Do ngươi chưa gặp ta thôi!
Thấy vẻ mặt tức giận của Nhân Diện Tri Chu, Tô Dương cười tiếp tục nói:
- Ngươi thậm chí còn không phá được phòng ngự sủng thú Thực vật hệ của ta.
Nhân Diện Tri Chu thở hổn hển, cúi đầu không có phản bác. Dù mạnh miệng thì sự thật cũng ngay trước mặt.
- Biết vì sao thiên phú bọn chúng tốt như vậy không? Biết vì sao tiềm lực trưởng thành của chúng đều cao không?
- Được Thiên Địa ưu ái?
- Không phải, là ta ưu ái!
Dây leo kéo Nhân Diện Tri Chu đến trước mặt Tô Dương. Tô Dương đưa tay trái ra nhẹ nhàng bóp khuôn mặt của nó. Co dãn, cũng không tệ lắm.
Nhân Diện Tri Chu cắn một phát lên tay hắn, Tô Dương cũng không để ý, Nhân Diện Tri Chu cũng không phá được phòng ngự của hắn.
Hắn nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay sờ đầu lưỡi Nhân Diện Tri Chu, nhẹ giọng hỏi:
- Muốn có tiềm lực trưởng thành Thần Cấp không? Muốn có nhiều thiên phú chiến đấu mạnh hơn không? Nếu muốn, chỉ cản trở thành bạn của chúng ta.
Sẽ không có Hung thú không muốn đột phá xiềng xích huyết mạch. Sẽ không có Hung thú không muốn trở nên mạnh mẽ.
Sẽ không có sinh linh, muốn chết...
- Ta làm sao biết ngươi có gạt ta hay không?
- Ta cần lừa ngươi à?
Tô Dương cười nói:
- Ký khế ước với chúng ta, ta cho ngươi cơ hội trở thành Thần Cấp Hung thú.
- Trở thành đồng bọn của chúng ta ngươi cũng không mất mặt...
Những con sủng thú chiến đấu cùng ngươi cũng có tiềm lực Thần Cấp.