Tàng Kiếp hòa thượng nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chiếc rương liễu, nhưng mỗi cái vỗ nhẹ ấy dường như lại nặng tựa ngàn cân.
Khi tay ông rời khỏi rương, ông khẽ thì thầm bằng giọng điệu dịu dàng: "Bệ hạ, ngài không có lấy một người bạn nào sao?"
Nói xong câu đó, Tàng Kiếp hòa thượng rời khỏi mép giường, đi ra sân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Màn đêm đã buông xuống mặt đất, bóng tối không chỉ bao trùm lấy vạn vật mà mắt người có thể thấy, mà còn che lấp cả lòng người nơi mắt trần không thể chạm tới.
Ông lại lẩm bẩm một mình: "Ta cũng chẳng còn bạn bè nữa rồi, từng có một người."
Rất nhiều năm trước, tại thành Đại Hưng.
Ngay trong hoàng cung, lúc đó ông vẫn còn là hòa thượng Ngộ Minh, lần đầu tiên diện kiến Hoàng đế bệ hạ của nước Đại Sở.
Người đưa ông vào cung tên là Lưu Sùng Tín, gã hoạn quan quyền thế mà thời bấy giờ không ai là không sợ hãi, gã đại thái giám được đồn đại là giết người nhiều hơn cả số sợi tóc trên đầu mình, kẻ được xưng là "Ngũ thiên tuế", dưới một người mà trên vạn người tại Đại Sở.
Lý do ông được đưa vào cung lại hờ hững đến mức khó tin, tựa như một trò đùa.
Lưu Sùng Tín bảo với ông rằng, nghe nói ngươi kể chuyện rất giỏi, vậy thì đi theo ta vào cung kể cho Bệ hạ nghe một câu chuyện đi.
Lưu Sùng Tín nói, Bệ hạ thích nghe chuyện nhất, từ nhỏ đã vậy rồi.
Khi nói những lời này, Lưu Sùng Tín còn có chút đắc ý, khoe rằng những câu chuyện vui vẻ Bệ hạ nghe từ thuở nhỏ, hầu hết đều do một tay hắn kể.
Thế nhưng, ở câu tiếp theo, hòa thượng Ngộ Minh lại nghe thấy vài phần bi ai từ lời của Lưu Sùng Tín.
Lưu Sùng Tín cười cười rồi nói tiếp: "Thế nhưng, chuyện của ta rồi cũng có lúc kể xong, mà Bệ hạ thì vẫn cứ thích nghe chuyện."
Thế là, ông bị đưa vào cung, trực tiếp kể chuyện cho bậc chí tôn của Đại Sở nghe, lòng luôn thấp thỏm không yên.
Bởi ông không biết mình nên kể câu chuyện thế nào mới có thể làm hài lòng vị Hoàng đế bệ hạ này.
Hơn nữa, sau khi đã suy tính kỹ, ông biết đây là một câu chuyện tuyệt đối không thể nào làm hài lòng Hoàng đế.
Ông biết đó là một vị Hoàng đế như thế nào: chưa bao giờ thiết triều, dù tuổi đã cao vẫn thích chơi đùa cùng người khác.
Trong suốt dòng lịch sử mấy ngàn năm qua, những việc hôn quân từng làm thì ông ta đều đã làm cả, những việc hôn quân chưa từng làm thì ông ta cũng đã làm nốt.
Hòa thượng Ngộ Minh nghĩ, nếu mình kể câu chuyện này không hay, có lẽ sẽ mất đầu; mà nếu kể quá hay, có khi cũng mất đầu như chơi.
Vì vậy, ông chuẩn bị sẵn tinh thần mất đầu, bởi ông muốn kể cho vị hôn quân này nghe một câu chuyện về hôn quân.
Người đời luôn bảo ông là kẻ lừa đảo, lại còn thích lừa tiền phụ nữ.
Người như ông, sớm muộn gì cũng phải xuống địa ngục, người ta còn đồn rằng sau khi xuống đó, việc đầu tiên ông phải chịu là bị rút lưỡi.
Bởi ông quá giỏi lừa người, khiến đám gia quyến của các bậc quyền quý xoay như chong chóng, tình nguyện móc hầu bao.
Thậm chí có người còn sẵn lòng bỏ tiền nuôi ông, không biết bao nhiêu tiểu thư khuê các tình nguyện dâng hiến.
Thế nhưng, hòa thượng Ngộ Minh biết trong lòng mình luôn có một câu chuyện muốn kể, một câu chuyện hoàn toàn khác biệt với những lời đường mật ông từng rót vào tai các phu nhân quý tộc.
Từ rất lâu, rất lâu về trước, ông đã hằng tưởng tượng rằng, nếu có cơ hội, nhất định ông phải kể cho Hoàng đế Đại Sở nghe câu chuyện về việc một vị hôn quân đã dẫn đến cảnh diệt quốc như thế nào.
Câu chuyện này đã cách hiện tại rất xa, xa đến mấy trăm năm.
Nhưng cũng chẳng thể nói là quá xa, suy cho cùng đó chỉ là câu chuyện về triều đại trước của Đại Sở, nước Chu.
Ông nghĩ, nếu mình kể câu chuyện như vậy, Sở Hoàng chắc sẽ ra lệnh phanh thây mình ra mất.
Nhưng chẳng sao cả, nếu cái chết của ông có thể đổi lấy vài phần sửa đổi từ Hoàng đế bệ hạ, ông cũng cảm thấy mình vĩ đại, chết cũng xứng đáng.
Nước Sở đã mục nát trăm bề, ông khao khát mình chính là một liều thuốc, liều thuốc chữa bệnh tận gốc.
Nhưng ông không phải, ông biết mình không có bản lĩnh đó, thuốc của ông chỉ có thể dùng để dỗ dành các phu nhân quý tộc vui lòng mà thôi.
Thế nên, sau khi kể xong câu chuyện về vị hoàng đế mất nước của triều Chu, ông đứng đợi chịu chết.
Còn Lưu Sùng Tín ngồi bên cạnh cùng nghe câu chuyện đó với Sở Hoàng, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để giết người.
Thực tế, khi câu chuyện mới bắt đầu được một lúc, Lưu Sùng Tín đã muốn ra tay rồi.
Chỉ là Sở Hoàng lắc đầu với Lưu Sùng Tín, thế nên gã đại thái giám giết người không gớm tay này đành ngoan ngoãn ngồi lại.
"Ngươi kể rất hay."
Sở Hoàng nói với ông: "Trẫm từng nghe câu chuyện này từ khi còn rất nhỏ, là phụ hoàng của trẫm kể cho trẫm nghe, ngươi kể còn hay hơn cả người."
Hòa thượng Ngộ Minh vạn lần không ngờ tới, Sở Hoàng lại có thái độ như vậy.
"Trẫm biết mình là hạng người gì, trẫm cũng biết mình đã làm những gì."
Sở Hoàng nhìn thẳng vào mắt hòa thượng Ngộ Minh: "Nếu sau này có cơ hội, ngươi hãy kể câu chuyện của trẫm cho người đời sau nghe đi, kể cho Thái tử nghe. Dù nó đã tận mắt chứng kiến, nhưng nghe từ miệng người khác kể lại, có lẽ nó sẽ thấy khác biệt đôi chút."
Lưu Sùng Tín hỏi: "Bệ hạ, kẻ này không nên sống sót chứ ạ?"
Sở Hoàng lắc đầu: "Tại sao không nên? Trẫm thấy hắn kể chuyện rất hay, sau này không những có thể thường xuyên kể chuyện cho trẫm nghe, mà còn có thể kể cho Thái tử nghe nữa."
Nói đến đây, ánh mắt ngài nhìn hòa thượng Ngộ Minh đầy ẩn ý: "Thái tử không giống trẫm."
Nói xong câu đó, Hoàng đế phất tay: "Ngươi lui ra đi, ngày mai lại đến, nhưng trẫm không muốn nghe lại câu chuyện như thế này nữa."
Cứ thế, hòa thượng Ngộ Minh sống sót bước ra khỏi cung, còn được Lưu Sùng Tín ban cho một viên trân châu.
Lưu Sùng Tín nhìn ông bằng ánh mắt kỳ lạ: "Ta cũng không ngờ, loại hòa thượng như ngươi mà gan dạ đến thế."
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Có người nói, Thiền tông vốn được truyền từ những người vân du ở đất Thục sang Tây Vực từ rất lâu về trước... Lại có người nói, Thiền tông vốn chẳng phải thứ của Trung Nguyên, mà do người Tây Vực cố ý truyền bá vào để mê hoặc lòng người."
Lưu Sùng Tín: "Điều đó thì liên quan gì đến việc ngươi có gan hay không?"
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Thiền tông từ đâu mà đến thì đương nhiên chẳng liên quan gì đến gan dạ của ta, cũng giống như việc ta có gan hay không chẳng liên quan gì đến việc ta có phải là hòa thượng hay không vậy."
Ông nói với Lưu Sùng Tín: "Ta là người Sở."
Lưu Sùng Tín nheo mắt nhìn ông, rồi gật đầu: "Ngươi là người Sở, quả thực rất có gan."
Hắn hỏi hòa thượng Ngộ Minh: "Ngươi thật sự không sợ ta sao?"
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Trước khi kể chuyện thì sợ, kể xong rồi thì không sợ, giờ lại thấy sợ rồi."
Lưu Sùng Tín nghe xong cười ha hả, vừa cười vừa bỏ đi, trông có vẻ rất vui vẻ.
Ngày hôm sau, Lưu Sùng Tín sai người đến đón ông vào cung kể chuyện cho Hoàng đế nghe lần nữa.
Lần này, Thái tử cũng có mặt.
Đó là lần đầu tiên hòa thượng Ngộ Minh gặp Thái tử, ban đầu ông cứ ngỡ là do Hoàng đế muốn Thái tử đến nghe cùng.
Về sau mới biết là do Thái tử nghe tin ông kể chuyện cho Hoàng đế vào hôm qua nên mới chủ động đến.
Thiền tông có rất nhiều điển tịch, trong đó ghi chép nhiều câu chuyện nghe có vẻ rất thâm sâu.
Vì vậy ông nghĩ, chọn một câu chuyện ít gây tranh cãi nhất để kể, ví dụ như chuyện "xẻ thịt nuôi chim ưng".
Ông muốn kể câu chuyện này, trong lòng có lẽ vẫn còn chút kỳ vọng, muốn Hoàng đế hiểu rằng, có người có thể xẻ thịt nuôi chim ưng, tại sao ngài không thể để bách tính có thêm miếng cơm ăn?
Nhưng ông mới bắt đầu kể, Sở Hoàng đã lắc đầu nói: "Đừng kể chuyện này, hãy kể lại câu chuyện hôm qua ngươi kể cho trẫm nghe một lần nữa."
Ông ngập ngừng.
Bởi hôm qua vị chí tôn này đã nói không muốn nghe lại câu chuyện như vậy nữa, mà hôm nay lại bắt ông kể lại câu chuyện đủ để khiến mình bị lăng trì xử tử.
"Trẫm nghe chán rồi, nhưng trẫm muốn cùng Thái tử nghe lại một lần nữa."
Hoàng đế nói: "Hôm qua trẫm đã bảo với ngươi, lần đầu tiên trẫm nghe câu chuyện này là do phụ hoàng trẫm kể. Lúc đó trẫm còn nhỏ, thực ra không hiểu hết ý nghĩa sâu xa mà phụ hoàng muốn nói, sau này hiểu rồi thì lại lười chẳng muốn hiểu nữa... Nhưng dù sao đi nữa, trẫm cũng nên kể lại câu chuyện này cho Thái tử, mà trẫm lại kể không hay, nên ngươi kể đi."
Thế là, hòa thượng Ngộ Minh thực sự kể lại câu chuyện về vị hoàng đế cuối cùng của nước Chu.
Hơn nữa, ông kể còn nghiêm túc và chi tiết hơn hôm qua rất nhiều. Kể cho Hoàng đế nghe ông mất hơn nửa canh giờ, còn kể cho Thái tử nghe, ông mất tới một canh giờ rưỡi.
Trong suốt một canh giờ rưỡi đó, ông nhận ra Hoàng đế phần lớn thời gian đều lơ đễnh, thậm chí còn ngủ thiếp đi một lúc, dù sao tiếng ngáy cũng không nhỏ chút nào.
Thế nhưng, Thái tử lại ngồi ngay ngắn lắng nghe từ đầu đến cuối, không một giây phút nào lơ là.
Hòa thượng Ngộ Minh biết câu chuyện như thế này chắc chắn Thái tử đã sớm nghe qua rồi, những gì ông kể cũng chưa chắc đã hay đến thế.
Nhưng Thái tử vẫn chăm chú lắng nghe đến tận cùng, không nói nửa lời. Sau khi hòa thượng Ngộ Minh kể xong, Thái tử đứng dậy chắp tay hành lễ với ông.
Rồi xoay người bỏ đi, ống tay áo bay phấp phới, thậm chí không hề ngoảnh đầu lại, từ đầu đến cuối không nói một câu nào.
Lưu Sùng Tín nhìn Thái tử rời đi, rồi nhìn lại vị Hoàng đế đang ngủ say, bỗng bật cười khà khà.
Hắn tiến lại gần hòa thượng Ngộ Minh, ghé sát tai ông thì thầm một câu:
"Hôm qua ta đã biết ngươi gan dạ rồi, nhưng không ngờ ngươi còn gan hơn thế, mẹ kiếp, ngươi thực sự dám kể lại lần nữa."
Nói xong câu đó, Lưu Sùng Tín vỗ vỗ vai ông rồi cũng xoay người bỏ đi.
Khi hòa thượng Ngộ Minh ra khỏi cung, đám người của Lưu Sùng Tín đang đợi sẵn, đều là người của Tập Sự Ty.
Hòa thượng Ngộ Minh nghĩ, lần này chắc mình chết thật rồi, Lưu Sùng Tín đã chửi thề thế kia, đủ biết nỗi oán hận đối với ông lớn đến nhường nào.
Nhưng ông không ngờ tới, đám người của Tập Sự Ty không hề động thủ, chỉ nhìn ông bằng ánh mắt như nhìn một con quái vật.
Sau đó họ đưa cho ông trọn vẹn một hộp trân châu, bảo rằng đây là phần thưởng của Đốc chủ ban cho.
Thế nên vào khoảnh khắc đó, hòa thượng Ngộ Minh nhận ra mình đã sai.
Ban đầu ông tưởng mình đã hiểu rõ Lưu Sùng Tín là người thế nào, cũng biết Hoàng đế là kẻ ra sao.
Nhưng ngay lúc ấy, ông thấy mình chẳng hiểu gì cả, hoàn toàn không biết gì hết.
Kể từ lần đó, ông thường xuyên vào cung kể chuyện cho Sở Hoàng, chỉ là không bao giờ kể bất kỳ câu chuyện nào về việc hôn quân làm lỡ việc nước nữa.
Kể từ lần đó, rất lâu rất lâu ông không gặp lại Thái tử điện hạ, cho đến một ngày, Thái tử điện hạ bất ngờ tìm đến ngôi chùa của ông.
Trong chùa, Thái tử ngồi đối diện với ông.
Thái tử hỏi: "Ngươi có biết, vì sao phụ hoàng lại để ngươi kể câu chuyện đó cho ta nghe không?"
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Bệ hạ từng nói, ngài sợ mình kể không hay."
"Không đúng."
Thái tử nói: "Phụ hoàng không phải kể không hay, mà là ngài thấy không tiện. Ngài cảm thấy như vậy thì mất mặt quá, giữa việc để người khác kể và tự mình kể, tất nhiên không thể là vế sau."
"Một vị hôn quân, kể cho con trai mình nghe câu chuyện không được làm hôn quân, ngài ấy chưa đến mức mặt dày đến thế."
"Dù đó đều là những việc khiến ngài cảm thấy xấu hổ, nhưng ngài xưa nay vẫn vậy, giữa mất mặt và mất mặt hơn, tất nhiên ngài chọn mất mặt."
Hòa thượng Ngộ Minh không dám tiếp lời.
Thái tử vì ông không dám đáp lời mà có chút bất mãn, lắc đầu nói: "Ta cứ ngỡ ngươi gan dạ lắm."
Hòa thượng Ngộ Minh cười khổ, đây là lời nhận xét ông ghét nghe nhất lúc này, nhưng người đối diện là Thái tử điện hạ, ông không thích cũng chỉ đành cười khổ mà thôi.
Thái tử đứng dậy nói: "Nếu có một ngày, ta bảo ngươi cởi bỏ bộ áo cà sa đen này, khoác lên mình bộ tử bào, gan của ngươi có lớn hơn bây giờ không?"
Hòa thượng Ngộ Minh lắc đầu: "Thực ra gan ta chưa bao giờ lớn, làm việc vẫn chỉ dừng ở mức dám hay không dám, chứ chưa đến mức nên hay không nên."
Thái tử ừ một tiếng, không nói thêm gì, xoay người bỏ đi.
Hòa thượng Ngộ Minh biết mình đã làm Thái tử điện hạ thất vọng, nhưng ông cũng biết mình không có tư cách và bản lĩnh để khoác lên mình bộ tử bào.
Lòng gan dạ lớn nhất của ông thực sự chỉ là làm hại chính mình mà thôi, ông không dám làm hại quốc gia.
Lần thứ ba gặp Thái tử, lúc đó Thái tử đã không còn là Thái tử nữa, mà là vị Hoàng đế mới của Đại Sở.
Dương Cạnh hỏi ông: "Trẫm muốn hỏi ngươi một câu, gan ngươi có lớn không?"
Hòa thượng Ngộ Minh vặn hỏi: "Bệ hạ muốn gan lớn đến mức nào?"
Dương Cạnh hỏi tiếp: "Giết người, ngươi có dám không?"
Ông lại vặn hỏi: "Giết ai?"
Dương Cạnh hỏi: "Trẫm bảo ngươi giết người, ngươi thấy giết ai thì có gì khác biệt sao?"
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Giết bách tính bình thường, người vô tội, Bệ hạ có ban cho ta mười ngàn lá gan ta cũng không dám."
Dương Cạnh nói: "Vậy nếu giết một phương chư hầu thì sao?"
Hòa thượng Ngộ Minh suy nghĩ một chút, đáp: "Việc này thì có thể dám."
Dương Cạnh nhìn ông đầy khó hiểu, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, hồi lâu sau mới hỏi: "Tại sao?"
Hòa thượng Ngộ Minh đáp: "Ta là người Sở."