Phong quốc có vẻ rất lợi hại!
- Phong quốc sẽ không quá kém, ngươi đừng quá xem thường bọn họ!
Tần Bằng Trình nói:
- Trước Đại Tai Biến, dân số của bọn họ rất nhiều, kể cả Đại Tai Biến đã khiến họ tổn thất nghiêm trọng, bọn họ cũng không đủ đoàn kết, có điểm năm bè bảy mảng, nhưng gặp phải một kẻ thù chung chắc chắn bọn họ cũng có thể cho thấy sức chiến đấu tương đối khá.
- Ừm!
Điểm ấy, Tô Dương cũng thừa nhận.
Dù cho có không đoàn kết, đối mặt con Tri Chu Thú Hoàng kia, Phong quốc Ngự Thú Sư cũng sẽ biết liên hợp lại. Đối mặt Hoàng Cấp Thú Hoàng, Phong quốc Ngự Thú Sư khẳng định cũng có thực lực đánh một trận.
- Gần đây Hung thú Tri Chu ở Vạn Dương thành càng ngày càng nhiều, thậm chí còn có Vương Giả cấp Long Sương Chu xuất hiện, ta hoài nghi con Thú Hoàng kia có thể sẽ cải biến chiến lược, tiến công về phía chúng ta. Quan trọng nhất là trong những Tri Chu Hung thú kia còn có cả những Hung thú chủng tộc khác, con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu kia không chỉ có thực lực tăng lên, ngay cả năng lực chỉ huy cũng tăng!
Tần Bằng Trình nói:
- Chứng tỏ con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu trí tuệ không thấp.
Năm đó, ở Vạn Dương thành nó gặp khó khăn liền trực tiếp từ bỏ tiến công Tây Nam Bộ Vân quốc chúng ta, toàn lực tiến công Phong quốc, trong khoảng thời gian này nó ở Phong quốc gặp phải phiền phức thì có thể khuếch trương ở Tây Nam Bộ chúng ta.
Tô Dương gật đầu:
- Rất có thể!
Tần Bằng Trình phân tích rất có lý, hơn nữa rất nhiều dấu hiệu cũng cho thấy con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu kia đang triệu tập đội ngũ hướng về Tây Nam Bộ.
Tây Nam Bộ dạo này ổn định cũng là do Tần Bằng Trình phòng ngừa chu đáo, dự đoán nguy cơ trước, bố trí kế hoạch xong xuôi có thể giảm bớt rất nhiều thương vong.
- Ta đã phái Diêu đại đội trưởng dẫn dắt Tiểu Đội Khẩn Cấp cùng với một bộ phận Tinh Diệu cấp cao thủ của Tổ Hành Động Đặc Biệt chạy tới khu Tây bộ.
- Hôm nay ta về nhà trước một chuyến, ngày mai sẽ dẫn người đi xem!
Tô Dương nói.
- Đúng lúc ta cảm thấy thực lực có vẻ sắp đột phá, nói không chừng chiến đấu một trận có thể khiến thực lực của ta tăng thêm một bước!
Nghe Tô Dương nói vậy, Tần Bằng Trình theo bản năng nhếch miệng. Là cựu cấp trên của Tô Dương, những lời này hắn đã quá quen thuộc!
- Nếu quả thật muốn tăng lên, vậy ngươi hãy đi đi!
Tô Dương tích cực giúp đỡ hắn, Tần Bằng Trình đương nhiên không có khả năng cự tuyệt. Hắn cũng không muốn nhìn thấy Đại Đội Khẩn Cấp tổn thất nghiêm trọng.
- Vậy ta đi trước!
- Đi đii Tần Bằng Trình cười cười.
Trương Tú Như vừa nhìn thấy con trai về nhà, vẻ mặt đều là mừng rỡ, thấy Giai Tư, Hạ Na cũng tươi cười đón chào. Vào cửa, Tô Dương mới phát hiện mẹ mình còn đứng tại cửa nhà, ngóng ra phía ngoài.
- Mẹ, ngươi đang nhìn cái gì vậy?
Trương Tú Như nghi ngờ nói:
- Mộng Vân đâu?
- Không có trở về.
- Cái gì?
Trương Tú Như vừa nghe Liễu Mộng Vân không có trở về, trong giọng nói đều là bất mãn.
- Vì sao Mộng Vân không có trở lại với ngươi?
Tô Dương kiên trì giải thích:
- Nàng có công vụ, vẫn còn ở Bắc Băng Thành Bắc quân bộ!
- Thằng nhãi đáng chết nhà ngươi, về nhà mà cũng không dẫn vợ về!
Giai Tư và Hạ Na ngồi ở trên ghế sa lon, cúi đầu nín cười.
Đến khi Trương Tú Như chấp nhận sự thật rằng con dâu không trở về, nàng lại bắt đầu hỏi thăm chuyện cháu trai nhà mình.
- Tô Dương, nói cho ta biết, Mộng Vân mang bầu chưa?
- Mẹ, có người ngoài ở đây mà!
Trương Tú Như:
- Giai Tư cùng Hạ Na tính gì là người ngoài?
Giai Tư vội vã trả lời:
- Dì nói đúng, chúng ta đâu phải người ngoài đâu!
Ngay cả Hạ Na cũng liên tục gật đầu.
Các nàng là tâm phúc của Tô Dương, sao có thể tính là người ngoài?
- Mau nói cho ta biết, đừng có đổi chủ đề!
Tô Dương chỉ có thể nhỏ giọng nói ra:
- Còn... chưa cói
- Đã kết hôn lâu như vậy sao còn chưa có con?
Trương Tú Như lo lắng nói.