Tô Dương cười:
- Diêu đại đội, nói cho ngươi biết một tin tức cực kỳ xấu, các ngươi lần này đến đây có thể tay không trở về.
- Có ý gì?
Diêu Tinh có chút ngẩn ra.
Liễu Mộng Vân nói:
- Quân đoàn Thú Hoàng đã không còn!
Diêu Tinh thất thanh nói:
- Cái gì?
Liễu Mộng Vân giải thích:
- Mới đây, Tô tướng quân mang theo chúng ta đánh tan quân đoàn của Thú Hoàng, Thú Hoàng cũng bị chúng ta thu phục, từ nay về sau, Diêu đại đội không cần lại lo lắng con Thú Hoàng kia nữa.
- Điều này sao có thể?
- Không có gì không thể!
Tô Dương nhìn về phía Giai Tư.
Giai Tư gật đầu, thả Nhân Diện Tri Chu ra.
Lúc Diêu Tinh nhìn thấy Nhân Diện Tri Chu, cả người đều ngu!
Cmn thật đúng là con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu kia!
Diêu Tinh xem qua ảnh chụp Nhân Diện Tri Chu. Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu là Hung thú biến dị, trên đời này gần như không có khả năng có con thứ hai.
Nhân Diện Tri Chu đứng bên người Giai Tư, ánh mắt nhìn xa xăm, bĩu môi.
Ngày hôm qua, nàng vẫn là Hung thú chỉ hoàng, trên tay là đại quân bảy, tám trăm ngàn Hung thú, ngày hôm nay liền thành Sủng thú của người khác. Thú sinh thay đổi quá nhanh, thực sự là một lời khó nói hết.
Diêu Tinh hít một hơi thật sâu. Hắn phát hiện tiểu tử Tô Dương này luôn không ngừng đổi mới cực hạn nhận thức của hắn. Diêu Tinh chậm rãi tiếp thu hiện thực sau đó lại hỏi:
- Không phải nói, Thú Hoàng không có khả năng bị thu phục sao?
Tô Dương đạm nhiên nói:
- Bọn họ không thể, không có nghĩa là ta không được.
Nếu như không phải nghĩ đến những người công bố Thú Hoàng không có khả năng bị thu phục, đều là đại tiền bối của quân bộ, Tô Dương rất muốn nói một câu:
- Đó chỉ là cái cớ của người thất bại!
Bất quá Tô Dương là ai? Có tiếng khiêm tốn lễ độ, tao nhã lịch sự.
Hắn làm sao có khả năng nói ra lời cuồng vọng như vậy?
Diêu Tinh rất nhanh trấn định lại, hắn nhìn Giai Tư hỏi:
- Giai Tư... Là Ngự Thú Sư Hoàng cấp rồi hả?
Giai Tư nhìn phía Tô Dương, Tô Dương liền gật đầu:
- Không sai, Giai Tư thiên phú kỳ giai, đoạn thời gian gần nhất, đi hải ngoại lịch lãm một phen với ta có tiến bộ rất lớn, đã đột phá trở thành Ngự Thú Sư Hoàng cấp.
Diêu Tinh nhịn không được thở dài nói:
- Thực sự là thiên phú dị bẩm!
Đối với việc Giai Tư đột phá, Diêu Tinh rất giật mình, nhưng lại không phải quá mức kinh ngạc. Lúc Tô Dương mang Giai Tư về Vân quốc liên bang, tin Giai Tư có thiên phú Ngự Thú Sư trác tuyệt lan truyền khắp quân đội.
- Diêu đại đội trưởng quá khen!
Giai Tư cung kính nói:
- Ta thường thường nghe Tô tướng quân nhắc qua Diêu đại đội trưởng, nói Diêu đại đội trưởng là trụ cột Tây Nam quân bộ, là một vị quân nhân đáng tôn kính!
Giai Tư biết, vị Diêu đại đội trưởng này đã từng là thủ trưởng của Tô Dương, là người Tô Dương hết sức tôn kính. Dù hiện tại nàng đã là Ngự Thú Sư Hoàng cấp, cũng không dám biểu hiện quá mức cuồng vọng.
- Hắn thật sự nói như vậy?
Nụ cười trên mặt Diêu Tinh đều không che giấu được, hắn nhìn phía Tô Dương. Lời của Giai Tư, Diêu Tinh vẫn là rất tin tưởng.
Hắn không cho rằng một vị Ngự Thú Sư Hoàng cấp lại cần thổi phồng hắn làm gì.
Tô Dương thì lúng túng sờ lỗ mũi một cái:
- Giai Tư, mấy chuyện này không cần nói ra ngoài.
- Tô tướng quân!
- Diêu đại đội!
- Đi, chúng ta uống rượu!
Diêu đại đội không nói được mấy lời buồn nôn, nên chỉ có thể bày tỏ qua chén rượu.
Diêu đại đội triệu tập mọi thành viên của tổ hành động đặc biệt, cùng với đội trưởng Tiểu Đội Khẩn Cấp, gọi luôn cả Chúc Hiểu Sương. Hách Nhân chưa xuất hiện, hắn tạm thời chưa bị điều qua đây.
Đối với việc Tô Dương để cho bọn họ đi một chuyến tay không, Diêu đại đội còn có đám thành viên Đại Đội Khẩn Cấp cũng không hề mất hứng, bọn họ vui vẻ còn không kịp đây.
Dù sao, không có ai muốn chết, cũng không có ai muốn chiến hữu, thuộc hạ của mình hy sinh. Chiến công này bọn họ thật đúng là không để bụng. Thế đạo hiện nay, khắp nơi đều là Hung thú nguy hiểm, bọn họ còn sợ không có chiến công?