Hắn biết con sủng thú kia của Tô Dương đã có năng lực truyền tống viễn trình. Loại năng lực có thể vượt qua đại dương đáng sợ, đủ để cho bất kỳ thế lực nào đỏ mắt.
Tô Dương hô:
- Vào đi, cành nhanh càng tốt!
Rất nhiều người đưa mắt nhìn nhau, bọn họ do dự nhìn Truyền Tống Môn... Đối với chuyện không biết, mọi người thường có chút cảnh giác.
- Ta trước!
Ba giây sau, Đường Nguyệt tự thân xông vào Truyền Tống Môn.
Thấy Đường Nguyệt vọt vào, đội Hoàng tộc được sắp xếp cũng vọt theo.
- Sợ cái gì! Hoàng tộc cũng dám đi vào, chúng ta tại sao không?
Có Hoàng tộc đi trước, các bình dân cũng không cố kỵ nữa, đuổi theo bọn Đường Nguyệt vào Truyền Tống Môn.
Tô Dương thoả mãn gật đầu. Cảm giác những hoàng tộc này vẫn có chút hữu dụng.
Vài chục phút, hai vạn người rất nhanh biến mất trong Truyền Tống Môn. Đường Huyền Huy hỏi:
- Tô tướng quân, bọn họ sẽ đi đâu?
- Trước tới chỗ Vân Quốc Liên Bang an bài cho bọn hắn, sau đó bọn họ sẽ được chia ra thành từng nhóm và an bài đến những thành trì an toàn của Vân Quốc Liên Bang.
- Có thể cho người của Đường gia ở cùng một thành trì không?
- Có thể!
Tô Dương gật đầu.
Kế hoạch chính là dựa theo thân tộc phân.
Vân Quốc Liên Bang cũng không thể chia cắt một đại gia đình đến trời nam biển bắc chứ.
- Vậy là tốt rồi!
Ngay sau đó, Tô Dương đi đến hai tòa thành thị còn lại.
Hai toà thành thị còn lại làm Tô Dương hơi giật mình.
Hai tòa thành thị còn lại không nhiều người hơn thủ đô Lâm An thành của Đường Quốc nhưng lại có sáu chục ngàn người nguyện ý đi cùng Tô Dương.
Ngẫm lại cũng bình thường, Hải Thú triều sắp xuất hiện, sợ rằng bình dân cũng đã biết. Cùng Tô Dương trở về Vân quốc nói không chừng còn an toàn hơn. Dù sao Vân Quốc Liên Bang còn có cường giả như Tô Dương.
Lại thêm, cảm giác an toàn của bình dân hai thành này chắc chắn ít hơn so với người ở thủ đô Đường Quốc.
Ở Lạc Thành, Tô Dương đưa hết nhóm người cuối cùng đi xong, hắn liếc nhìn những bình dân đứng trong cửa Đông nhìn ra. Hai tòa thành thị còn lại cũng có nhiều người ngóng theo.
Những người này có lẽ cũng muốn đi, chỉ là không đủ dũng khí, không hạ nổi quyết tâm... Nhưng, những thứ này đều không quan trọng.
Tô Dương không rảnh làm công tác tư tưởng cho họ. Tô Dương cũng không ép họ phải đi, đấy chỉ làm hắn tốn sức lại không được gì.
Tiếp đến chính là Hải Thú triều, đến lúc đó Tô Dương khẳng định không có thời gian lo cho Đường Quốc mà đến dẫn những người còn lại về Vân Quốc đâu.
Sau khi Hư Không Du Linh thu được thiên phú Hư Không Chi Thần Thoại Cấp, lực bền bỉ tăng cực mạnh, nó thậm chí còn có thể vừa mở ra Truyền Tống Môn vừa hấp thụ năng lượng trong hư không. Nếu không Tô Dương sẽ tốn rất nhiều sức để truyền tống tám vạn người này.
Cuối cùng, Tô Dương đi một chuyến về Lâm An thành, gặp lại Đường Huyền Huy nói:
- Đường Huyền Huy, tự giải quyết cho tốt!
Tô Dương nghiêm túc nói với hắn:
- Hy vọng ngươi có thể chịu đựng được Hải Thú triều sắp tới, lúc ấy bên Vân Quốc Liên Bang chúng ta không giúp được đâu.
Dù thế nào, Tô Dương cũng không muốn Đường Quốc xảy ra vấn đề gì.
Đường Huyền Huy tuy hơi ích kỷ nhưng người có tư tâm cũng là chuyện bình thường thôi, hơn nữa chắc hẳn Đường Huyền Huy cũng đã thông báo tất cả tin tức của Tô Dương cho nhân dân cả rồi.
Đường Huyền Huy nghiêm túc nói:
- Tô tướng quân yên tâm, Đường Quốc chúng ta đã có kinh nghiệm ứng phó Hải Thú triều, chúng ta vẫn có niềm tin chắc chắn!
- Được rồi!
Tô Dương gật đầu, không nói gì nữa,
- Vậy gặp lại sau!
- Hẹn gặp lại Tô tướng quân!
Trở lại Thịnh Kinh, Thành Vệ Quân Thịnh Kinh thành đang an bài tám Vạn người mới này vào doanh trại tạm thời. Tám vạn người này hầu như ai cũng nói tiếng Vân Quốc, dù cách nhau ba trăm năm, khẩu âm hơi khó nghe nhưng đại khái vẫn nói chuyện bình thường được.