Kéo Mười Triệu Người Cùng Chết
- Vậy Tô tướng quân dự định làm gì?
Nói cho cùng, Tô Dương vẫn là người quyết định chính.
- Trở về báo tin cho Tổng quân bộ, để cho bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, sau đó ta sẽ cố gắng đi qua điểm dung hợp không gian đi vào thế giới kia, thám thính ý đồ đám người này!
Giai Tư nghi ngờ nói:
- Trực tiếp nói ở đây không được à?
- Không được, bọn họ bên này quá ít người, ta tùy tiện bắt một tên cũng sẽ bị nhận ra!
Tô Dương lắc đầu:
- Đám người này chí ít sở hữu hai vị Đế cấp Ngự Thú Sư, thế lực sau lưng khẳng định rất lớn, bị bọn họ phát hiện hay giết sạch bọn họ đều sẽ bị thế lực kia chú ý tới, muốn điều tra rõ ý đồ của bọn họ mà thần không biết quỷ không hay thì chỉ có ở Hung thú đại thế giới thôi.
- Ta hiện tại chỉ muốn kéo dài thời gian để cho chúng ta chuẩn bị một chút, ngươi hiểu chưa?
Giai Tư lại hỏi:
- Vậy nếu như ngươi đi qua bị đám người này phát hiện thì sao?
- Xác suất không lớn, Hư Không Du Linh rất mạnh, nếu quả thật bị phát hiện thì sẽ phải xử lý luôn, đó là tình huống xấu nhất!
- Sợ rằng thực lực hiện tại của chúng ta không đánh lại được!
Giai Tư có chút chán nản nói.
Nàng nói sự thật, Quân Tiên Phong người ta chí ít đã có hai vị Đế cấp Ngự Thú Sư, nói không chừng còn có Thần cấp Ngự Thú Sư.
Vân quốc Liên Bang bọn họ muốn thắng thì xác suất không lớn.
Tô Dương cười cười nói:
- Không sao, kể cả chuyện xấu nhất xảy ra, ta còn có con bài cuối cùng!
- Ô? Thật à?
- Đương nhiên là thật!
- Ý ngươi là Địa Ngục Huyết Đằng Hoa?
- Ừm!
Tô Dương gật đầu.
- Đi, ta trở về một chuyến!
Cất Bạo Phong Chi Ưng, Tô Dương mang theo Giai Tư và Hạ Na rời đi Nam Cực.
Báo cáo Từ nguyên soái xong, Từ nguyên soái gãi cái đầu ngày càng thưa thớt tóc, nặng nề thở dài một hơi.
Biết nhóm Ngự Thú Sư kia tới từ Dị Thế Giới, Từ nguyên soái cũng không quá mức kinh hoảng, rút một điếu thuốc, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
- Kỳ thực, ngày trước bên Cục Chiến Lược đã có người đưa ra khả năng này rồi.
- Ừm!
Tô Dương cũng không lấy làm lạ, Cục Chiến Lược cũng không phải ăn không ngồi rồi. Dù thực lực bọn hắn không giỏi nhưng đầu óc rất lợi hại, ở cái nơi Hung thú hoành hành như thế này thì những người có đầu óc đều có đất dụng võ.
- Các đồng chí Cục Chiến Lược cũng cho rằng nếu như song phương chênh lệch chiến lực quá cách biệt thì rất có thể bọn họ sẽ không có ý tốt gì, dù sao lạc hậu sẽ phải chịu đòn mà!
- Lúc đó bọn họ đã thương thảo ra đối sách chưa?
Từ nguyên soái lúng túng mím môi một cái:
- Nếu như đối phương đưa ra điều kiện mà chúng ta có thể chấp nhận thì trực tiếp đầu hàng!
- Hả? Dứt khoát như vậy ư?
Đây là Vân quốc thẳng thắn cương nghị trong tưởng tượng của Tô Dương sao?
- Dứt khoát như vậy đấy!
Từ nguyên soái cười khổ nói:
- Bọn họ cho rằng nếu như chiến lực song phương thực sự cách xa, chúng ta không có hy vọng thắng lợi, đối phương đưa ra điều kiện không quá hà khắc thì trực tiếp đầu hàng, tranh thủ đãi ngộ tốt là hơn. Tô tướng quân, ngươi cũng biết, Đế cấp, Thần cấp Ngự Thú Sư mạnh đến mức nào mà... Trước sự kiện Đại Tai Biến, Thủy Lam Tinh chúng ta tự hào về đầu đạn hạt nhân nhưng với Hoàng Cấp ngự thú sư cũng chỉ là trò cười. Chúng ta không muốn đầu hàng, nhưng càng không muốn vong quốc diệt chủng! Quân nhân chúng ta có thể chết trận nhưng không thể mang theo mấy ngàn vạn bách tính Vân quốc Liên Bang chết chung được!
Tô Dương cúi đầu, trầm mặc.
Hắn hiểu sách lược của Cục Chiến Lược là đúng, nếu quả thật không thắng được thì cũng không cần phải đánh. Bởi vì không có quốc gia nào lại muốn đánh một trận chiến tranh biết chắc là mình thua cả, thà cứ đầu hàng trước rồi tìm cơ hội.