Có Ngự Thú Sư sẽ đem Sủng thú trở thành vật tiêu hao.
Cũng có Hung thú nguyện ý trở thành thuộc hạ của Ngự Thú Sư, cho rằng dưới sự bồi dưỡng của Ngự Thú Sư, họ có thể càng mạnh lên. Tùy cảnh ngộ mà có những chuyện riêng.
Cái này phải xem vận khí, cũng giống như kết hôn vậy.
Nhưng thường các Hung thú cao cấp có ánh mắt rất cao nên tự cao tự đại, thường không thích ký kết khế ước với Ngự Thú Sư.
Tô Dương vỗ nhẹ lên vai Tiểu Ngư ý bảo nó nên bình tĩnh chút, dù sau lần này họ tới cũng là đang có việc nhờ đến muội muội nó.
Nếu chọc giận Tiểu San, chẳng lẽ phải đợi Tô Dương kêu Thất Thải Mê Huyễn Điệp mổ não Tiểu San ra để xem? Không phải vạn bất đắc dĩ, Tô Dương nhất định là không muốn làm như vậy.
Cũng không phải do tướng mạo Tiểu San xinh đẹp mà bởi Tiểu San dù gì cũng là muội muội Tiểu Ngư.
Đừng xem Tiểu Ngư hận muội muội mình đến nghiến răng nghiến lợi như thế, dù gì hai người cũng lớn lên cùng nhau thì chắc chắn tình cảm vẫn còn một ít.
- Quên đi, hôm nay ta không đến tìm ngươi để gây chuyện.
Tiểu Ngư suy nghĩ một chút rồi nói.
Lời này làm cho Tiểu San cùng Tô Dương đều có chút dở khóc dở cười. Hình như từ đầu đến cuối toàn là do Tiểu Ngư không khách khí trước.
- Tiểu San, lần này ta đến tìm ngươi là có vài chuyện muốn hỏi.
- Chuyện gì, tỷ tỷ?
- Thông tin liên quan đến một thế giới khác.
Tiểu San nhìn Tô Dương rồi hỏi:
- Là Ngự Thú Sư muốn biết phải không?
- Đúng vậy!
Tiểu Ngư gật đầu:
- Hắn là chủ nhân hiện tại của ta.
Giai Tư không ở, Tiểu Ngư cũng không cần giấu.
Nếu như không phải Tô Dương phân phó, Tiểu Ngư còn muốn đứng trước mặt Giai Tư gọi Tô Dương là chủ nhân.
Tiểu San dùng ánh mắt phức tạp nhìn tỷ tỷ mình:
- Không ngờ ngươi vậy mà lại ký kết khế ước với Ngự Thú Sư nhân loại, đã vậy còn kể chuyện của tộc Mỹ Nhân Ngư chúng ta cho hắn!
- Ha ha!
Tiểu Ngư cười lạnh, cao ngạo nói:
- Năng lực thiên phú của chủ nhân, loại nha đầu chưa từng đi ra xã hội như ngươi sao có thể hiểu được. Chỉ cần đi theo chủ nhân, sớm muộn ta cũng có ngày đè đầu nữ nhân kia đập xuống đất, ta sẽ cho nàng biết thế nào là hối hận!
Tiểu San nghi ngờ nhìn Tô Dương, nó có chút hoài nghi tỷ tỷ nhà mình có phải bị khống chế tinh thần hay không.
Nó chưa từng đi ra xã hội?
Thân là công chúa tộc Mỹ Nhân Ngư, làm sao nó lại chưa từng đi ra xã hội?
Tiểu Ngư thấy biểu cảm của Tiểu San cũng biết nó đang suy nghĩ gì.
Nó hơi chút hiển lộ ra một tia khí thế của Hoàng Cấp, sắc mặt Tiểu San đại biến.
Lúc tiêu diệt bầy Tam Đầu Ma Sa, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã tiếp cận gần đến Hoàng Cấp.
Trên đường đến đây, Tô Dương lại tận lực cho Kim Lân Mỹ Nhân Ngư xuất thủ, đẩy thực lực của nó đạt đến Hoàng Cấp. Tiểu Ngư đắc ý nói:
- Cảm nhận được không?
- Tỷ tỷ, ngươi đã đạt tới Hoàng Cấp rồi hả?
- Đương nhiên!
Tiểu Ngư cười nói:
- Giờ ngươi hiểu chưa? Đã nhiều năm như vậy, khó khăn lắm thực lực của ngươi cũng chỉ tới Vương Giả cực phẩm... Thực sự quá chậm!
Tiểu San nhìn Tô Dương bằng ánh mắt phức tạp.
Nó biết, tỷ tỷ của mình nhất định đã chiếm được thứ tốt trên người tên Ngự Thú Sư này, nếu không tỷ tỷ cao ngạo của mình sao có thể kính cẩn nghe theo hắn như thế.
Phải biết rằng, mẫu thân Tiểu San là Đế Cấp Hung thú.
Sau khi Tiểu Ngư bị trục xuất, mẫu thân nó dốc toàn lực bồi dưỡng nó. Kết quả vẫn bị tỷ tỷ nó vượt mặt. Tiểu San hơi có chút không cam lòng.
Dù sao từ nhỏ đến lớn nó đều có thể áp chế tỷ tỷ mình... Kết quả hiện tại chỉ qua vài chục năm không thấy, lại bị vượt mặt.
Thấy vẻ mặt bực bội của Tiểu San, Tiểu Ngư cực kỳ cao hứng.
Đây là lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra, thực lực của nàng cuối cùng cũng vượt mặt muội muội. Nếu như không phải Tô Dương cùng Tiểu San đều ở đây, nó thật muốn nhảy múa.
Bị áp chế trăm năm, đây là lần đầu tiên nó xoay người.