Nghe được phần thưởng hệ thống thưởng cho, Tô Dương càng cảm thấy Nhân Diện Tri Chu đáng yêu. Nếu như trên đời này có thêm mấy Sủng thú khả ái như Thú Hoàng thì thật là quá tuyệt VỜI.
- Cũng khá trễ rồi, chúng ta trở về thôi!
Sủng thú của Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, còn có Hạ Na đều không bị thương, chỉ là tiêu hao quá độ.
Nghỉ ngơi nửa ngày, Hư Không Du Linh khôi phục không ít năng lượng, có thể dẫn người truyền tống. Thu hồi Sủng thú, Tô Dương mang theo ba nữ nhân truyền tống về tới Như Chương Thành.
Mới vừa đến cửa thành, thủ vệ Như Chương Thành liền nhận ra Tô Dương. Dù sao năm đó Tô Dương hộ tống người dân Vạn Dương thành rút lui, hắn ở đó đợi mười ngày.
- Tô tướng quân!
Tô Dương hỏi binh sĩ giữ cửa thành:
- Người của Đại Đội Khẩn Cấp Tây Nam bộ đến chưa?
Hắn trở về Như Chương thành chính là muốn gặp mặt Diêu Tinh một lần.
Vì đối phó với sự uy hiếp của Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu, Tần Bằng Trình phái Diêu Tinh đi tây bộ, bọn họ có khả năng trú đóng ở Như Chương thành nhất.
Chủ động xuất kích bọn họ chắc chắn không dám. Tổng quân bộ không phái tiếp viện tới, bọn họ thật không phải là đối thủ của Thú Hoàng.
- Thuộc hạ ngày hôm nay vẫn luôn trông coi cửa thành, không dám khẳng định, nhưng ta nghe nói, hôm nay có mười đoàn tàu Nhuyễn Trùng tới.
- Cảm ơn!
Tô Dương quay đầu nói với ba nữ nhân phía sau:
- Đi theo ta, xảy ra chuyện gì cũng đừng kinh ngạc Tô Dương vừa mới dứt lời liền cùng ba người Thuấn Gian Di Động đến ngoài ba trăm thước bên trong thành. Không bao lâu, bọn họ đã đến quân bộ của Như Chương thành. Đám người thấy cảnh này, cảm giác như gặp ma.
Tại quân doanh Như Chương thành, mấy tiểu đội tụ tập chung một chỗ. Đối với lần chiến đấu này, bọn họ đều có chút lo lắng.
Thật sự là quân đoàn Thú Hoàng rất khó đối phó, không có Ngự Thú Sư Hoàng cấp, bọn họ cũng chỉ có thể dựa vào mạng người đi lấp vào.
- Nghe nói con Thú Hoàng Nhân Diện Tri Chu kia rất khó đối phó!
- Có Thú Hoàng nào có dễ đối phó đâu. Nếu dễ đối phó vậy thì trước khi đi chúng ta cũng không cần viết di thư...
- Tổng quân bộ nhất định sẽ phái Ngự Thú Sư Hoàng cấp tới hiệp trợ chúng ta chứ?
- Sẽ tới, Tân tướng quân nhất định sẽ cầu viện với Tổng quân bộ!
- Nếu vậy tốt nhất là Tô tướng quân cũng tới, có Tô tướng quân ở, xác suất chiến thắng của chúng ta sẽ tăng lên rất nhiều, còn có thể giảm số lượng thương vong tới mức tối thiểu nhất.
Tiến vào quân bộ, thành chủ Như Chương thành tự mình xuống lầu nghênh tiếp. Diêu Tinh đi cùng thành chủ nhìn thấy Tô Dương, miệng hơi cười, trên tay mang theo điếu thuốc lá.
- Chào Tô tướng quân!
- Chào Tô tướng quân!
Tô Dương cười nói:
- Diêu đại đội, không nghĩ tới ngươi đến Như Chương thành nhanh như thết
- Ta vốn còn hơi đau đầu, nhưng thấy ngươi và Liễu Mộng Vân ở đây, ta đã bớt lo.
Diêu Tinh cho Tô Dương một cái ôm nhiệt tình:
- Tô tướng quân, ngươi có thể tới, ta thật cao hứng, tất cả mọi người đều nhắc đến ngươi.
- Tây nam bộ bị Hung thú tấn công, ta đương nhiên phải đến xem!
- Cảm ơn!
Diêu Tinh buông Tô Dương ra rồi nói:
- Lần này, có thể phải nhờ ngươi, Trần Kiến Bình đã nói cho ta biết, con Nhân Diện Tri Chu kia đã là Hung Thú Hoàng cấp, còn có thuộc hạ Hoàng cấp, nếu như không có Ngự Thú Sư Hoàng cấp đến tọa trấn, nhất định sẽ tổn thất rất lớn!
- Đúng đó! Có Tô Dương xuất mã, con Thú Hoàng kia khẳng định không tạo nổi sóng gió gì!
Thành chủ Như Chương thành cũng cười nói.
Hạ Na ở bên cạnh nói:
- Lời này của các ngươi nói không sai, có Tô tướng quân ở đây, việc trấn áp con Thú Hoàng kia nhất định dễ như trổ bàn tay!
Lúc này, Diêu Tinh nhíu mày, hắn hít mũi một cái nghi ngờ nói:
- Mùi máu nồng quá, các ngươi hình như mới chiến đấu về à?
Tô Dương cười:
- Diêu đại đội, nói cho ngươi biết một tin tức cực kỳ xấu, các ngươi lần này đến đây có thể tay không trở về.