Tô tướng quân, ngươi đã trở về!
Thành Vệ Quân thiếu tướng Tằng Tu Tề hô.
- Ừm!
Tô Dương nói với hắn,
- Người Đường Quốc trở về là do ngươi an bài?
- Đúng vậy!
- Thành viên hoàng thất Đường Quốc còn có chút hữu dụng, ngươi phối hợp với bọn họ đi!
- Ta hiểu rồi!
Tằng Tu Tề nói, lúc này Đường Nguyệt cũng chạy về phía Tô Dương.
- Tô tướng quân!
Trở lại Vân Quốc Liên Bang, những thành viên hoàng thất Đường Quốc cảm thấy khẩn trương lo lắng, thật ra đa số bọn họ không phải muốn trở về. Dù sao họ cũng quen thuộc với Đường Quốc hơn, vả lại ở đó họ là quý tộc trên vạn người, nhưng về đến Vân Quốc Liên Bang thì họ chả là cái thá gì...
Bọn họ trở về hoàn toàn là do Đường Quốc hoàng đế Đường Huyền Huy an bài. Đường Nguyệt cũng có chút lo lắng, toàn bộ Vân Quốc Liên Bang này nàng chỉ biết duy nhất có Tô Dương.
- Đường Nguyệt, vị này chính là Thành Vệ Quân thiếu tướng Tằng Tu Tề, hắn phụ trách an bài các ngươi!
Đường Nguyệt cung kính hô:
- Chào Tằng tướng quân!
Đường Nguyệt không phải loại quận chúa được chiều hư, là thiên tài Đường Quốc, nàng được Đường Huyền Huy khá coi trọng, ở lĩnh vực giáo dục cũng rất là nghiêm ngặt.
- Tằng tướng quân, vị này là Đường Quốc quận chúa Đường Nguyệt, là thiên tài Ngự Thú Sư Đường Quốc, gia gia của nàng Đường Thiên cũng là Vương Giả cấp cường giả, tằng tổ của nàng là Đường Quốc hoàng đế hiện tại!
- Ta phải gọi ngươi là Đường quận chúa?
Tằng Tu Tề đùa.
- Tằng tướng quân không cần gọi ta quận chúa, hiện tại cũng không phải ở Đường Quốc.
Đường Nguyệt phóng khoáng nói:
- Ngươi cứ gọi ta Đường Nguyệt!
Tằng Tu Tề cười nói:
- Vậy được rồi!
Thật ra Tằng Tu Tề cũng không có ý muốn gọi nàng là quận chúa, nhưng thái độ này của nàng làm Tằng Tu Tề khá hài lòng.
Nếu như Đường Nguyệt dám giở chứng kênh kiệu, Tằng Tu Tề sẽ cho nàng biết cái gì gọi là tàn nhẫn.
Dù có là Tô Dương nói giúp cũng vô dụng, Vân Quốc Liên Bang vốn không có quý tộc.
- Tằng tướng quân, Ngự Thú Sư Đường gia cũng có không ít cao thủ, nếu được thì chiếu cố bọn họ một chút, ta sẽ nói lại với Từ nguyên soái.
- Nếu là ý của Tô tướng quân, đương nhiên không có vấn đề gì!
Tằng Tu Tề đương nhiên sẽ không làm Tô Dương mất mặt.
Cao tầng Vân Quốc Liên Bang cũng có chia phe phái tranh chấp nội bộ, nhưng khi nói về chuyện của Tô Dương thì ý kiến bọn họ khá thống nhất, đó chính toàn tâm nghe theo ý kiến của Tô Dương.
Hiện nay Tô Dương khá trung lập, không xâm phạm lợi ích của ai, cũng không ai dám đắc tội hắn.
- Cảm ơn Tô tướng quân, cảm ơn Tằng tướng quân!
- Tu luyện cho tốt, thực lực mới là căn bản!
Tô Dương cười nói với Đường Nguyệt:
- Nó cho người Đường gia biết, phải khiêm tốn một chút. Nếu họ dám giở chứng quý tộc ở Liên Bang, dám xằng bậy thì ta sẽ treo thi thể họ lên tường thành, đến lúc đó ngươi cũng đừng trách ta.
Tô Dương cảnh cáo trước cho Đường Nguyệt, hắn vẫn khá tán dương người này. Vả lại nói thắng trước như vậy, nếu Đường gia có người dám xằng bậy thì lúc Tô Dương xử lý cũng dứt khoát không vướng bận hơn.
Đường Nguyệt rất thức thời gật đầu:
- Ta hiểu, nếu chính bọn hắn muốn chết, ta không còn gì để nói!
- Vậy các ngươi làm việc trước, ta đi vùng duyên hải!
Tằng Tu Tề vội vàng nói:
- Tô tướng quân, ngươi đi đi, nơi này có ta, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì.
Tằng Tu Tề là thiếu tướng Thành Vệ Quân Đế Đô, cũng biết việc Hải Thú triều lại sắp tới.. Hắn biết Tô Dương đang có nhiệm vụ rất gian khổ trên người.
Chờ Tô Dương đi rồi, Đường Nguyệt tò mò hỏi:
- Tằng tướng quân, Tô tướng quân hẳn là rất nổi tiếng ở Vân Quốc Liên Bang nhỉ?
Tô Dương đối với Đường Nguyệt thì vẫn là một điều bí ẩn.
Đường Quốc bọn họ căn bản là không có cách nào thu được thông tin của Tô Dương, nàng cũng chỉ có thể suy đoán từ trong lời nói của Tô Dương cùng Giai Tư. Nhưng Tô Dương luôn không thích nói về chính mình, Giai Tư thì kín miệng vô cùng, làm cho Đường Nguyệt tò mò muốn điên.