Lúc này, cửa phòng sau lưng Liễu Mộng Vân lần nữa bị mở ra. Tô Dương mặc một bộ quần lính, kéo giày, trên thân mặc một kiện áo sơ mi trắng. Liễu Mộng Vân bảo hắn nghỉ ngơi thêm một chút, nhưng nhiều người trước cửa như vậy, Tô Dương sao có thể ngủ tiếp?
- Muốn một chút may mắn?
Tô Dương nghi ngờ nói.
- Các ngươi cần gì phải tốn công tốn sức như vậy? Món đồ kia không có ích gì, nếu như là trên chiến trường, vận khí còn tốt một chút...
Tô Dương nhìn phía Từ nguyên soái, đang nói liền ngừng lại. Hắn kinh ngạc quan sát Từ nguyên soái, rốt cuộc xác định nói:
- Từ nguyên soái, ngươi đột phá?
- Nhờ phúc của Hạ tướng quân, ngày hôm qua ta đã đột phá!
- Hạ Na?
Từ nguyên soái gật đầu:
- Đúng vậy!
Tô Dương có chút không xác định hỏi:
- Là bởi vì may mắn?
- Phải, hẳn là có quan hệ tới vận khí, đám người chúng ta ngày hôm qua đều gặp may mắn.
Từ nguyên soái sờ lỗ mũi một cái.
- Khả năng vận khí của ta tốt nhất!
Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân nhất thời bừng tỉnh.
Bọn họ rốt cuộc biết, vì sao cao tầng của Vân quốc Liên Bang đều chạy tới. Đám người này, đại đa số đều là Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, bọn họ niên kỷ không nhỏ, lại dậm chân ở bình cảnh nhiều năm, nằm mơ cũng muốn đột phá.
- Đây cũng là Từ nguyên soái hậu tích bạc phát mà được.
Tô Dương cho rằng nguyên nhân Từ nguyên soái đột phá là do kinh nghiệm tích lũy trong thời gian dài, vận khí chỉ chiếm một phần nhỏ. Hắn nhìn phía một đám cao tầng cười nói.:
- Chẳng lẽ các ngươi cũng tin vào vận khí?
Nhưng câu trả lời của đám cao tầng này làm cho Tô Dương ngu người.
- Ta tin tưởng vận khí.
- Ta cũng tin vào vận khí!
- Đúng vậy, chúng ta đều tin tưởng vận khí!
- Nếu như không phải vận khí, ta làm sao có khả năng sống đến bây giờ!
- Trước đây rất nhiều Ngự Thú Sư có thiên phú tốt hơn ta đều chết hết, ta lại có thể sống đến bây giờ, đây nhất định là nhờ vào vận khí.
- Hơn mười năm trước, ta thiếu chút bị một con Hung thú Hoàng cấp truy đuổi, còn kém mười cm nữa là ta đã chết rồi...
Câu trả lời của bọn hắn, hoàn toàn làm cho Tô Dương không tưởng được.
Cao tầng của Liên Bang tuyệt đại đa số đều đã ra chiến trường, trải qua vô số lần vào sinh ra tử, đại đa số bọn họ đều tin tưởng vận khí. Bọn họ đã chứng kiến không biết bao nhiêu Ngự Thú Sư ưu tú hơn họ ngã xuống trên chiến trường, nhưng bọn họ lại có thể sống được tới bây giờ. Nếu như không phải vận khí, liền không có cách giải thích nào khác.
Tô Dương xoay người, liền trông thấy Giai Tư cùng Hạ Na đi ra.
- Có thểi Tô Dương gật đầu.
- Ta có thể để Hạ Na cho các ngươi một cơ hội, nhưng mà các ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, thứ đồ chơi này không phải lúc nào cũng hiệu nghiệm.
- Chúng ta biết!
- Đúng vậy, chúng ta biết!
Tô Dương nói bổ sung:
- Còn có, nếu cùng lúc buff may mắn cho các ngươi sẽ khiến Hạ Na tiêu hao rất lớn, các ngươi tự chia thành ba nhóm đi, gần nhất mấy ngày này chúng ta đều sẽ ở lại Thịnh Kinh!
Tô Dương chỉ có thể nói nếu như Hạ Na có thể lại làm ra một vị Hoàng cấp Ngự Thú Sư, vậy Vân quốc Liên bang lại nhiều thêm một cao thủ, đây đều là chuyện tốt.
- Cảm ơn Tô tướng quân!
- Muốn cám ơn thì cám ơn Hạ Na đi!
Tô Dương buông tay một cái,
- Ta cũng không có làm gì!
- Cảm ơn Hạ tướng quân!
- Đa tạ Hạ tướng quân.
Hạ Na trong nháy mắt bị các đại lão của Vân quốc Liên Bang bao vây lại trước cửa. Ngay cả Từ nguyên soái cũng không được hoan nghênh như vậy đâu.
- Hạ tướng quân, vậy nhờ hết vào ngươi!
- Hạ tướng quân, ngày hôm qua lần đầu nhìn thấy ngươi, ta liền biết, tương lai của ngươi tuyệt đối không dừng lại ở Hoàng cấp, nói không chừng còn có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư...