Từ nguyên soái nghe Tô Dương làm chính sách ở Bắc quân bộ, đột nhiên lại tò mò. ở cao tầng ai chẳng biết Tô Dương nổi danh vung tay làm chưởng quầy.
Tô Dương nói đơn giản, Từ nguyên soái nghe xong cũng là gật đầu.
- Ta cảm thấy cũng không tệ lắm!
Chính sách Tô Dương đả kích Hắc Ám thế lực địa phương kỳ thực cũng không mới mẻ. Chỉ là quân bộ liên bang mới được gần trăm năm, chưa có thời gian làm cái này mà thôi.
- Ta giúp ngươi gọi Liên Phi Hồng tới!
- Vậy thì cám ơn Từ nguyên soái!
Từ nguyên soái tự mình đi gọi người, chuyện này nhất định có thể thành công. Không cần biết Liên Phi Hồng là người nào đều phải nể mặt Tô Dương cùng Từ nguyên soái!
Phái thư ký đi thông báo Liên Phi Hồng, Từ nguyên soái tiếp tục nói:
- Tô tướng quân, gần nhất vùng duyên hải phía đông, Đông Nam bộ, nam bộ hầu như đang báo động cho Tổng quân bộ chúng ta.
- Là Hải Thú sao?
- Đúng vậy!
Từ nguyên soái gật đầu.
- Tháng gần nhất, số lượng Hải Thú lên bờ càng ngày càng nhiều, ba đại quân bộ phía đông, Đông Nam bộ, còn có nam bộ đều cho rằng Hải Thú triều khả năng sẽ xuất hiện trong ba tháng tới.
- Tin tức đáng tin chứ?
- Sao lại không đáng tin?
Từ nguyên soái lo lắng nói.
- Ba đại quân bộ đều sắp đặt chuyên gia nghiên cứu Hải Thú, bọn họ kết hợp ba lần kinh nghiệm Hải Thú triều trước đó, chắc chắn sẽ xảy ra Hải Thú triều.
- Vậy được, ta đã giết kha khá Băng Tuyết Nữ Yêu ở phương bắc, bọn họ tạm thời sẽ không có cơ hội gây sự.
Từ nguyên soái cau mày, gãi gãi mái tóc muối tiêu, dường như đang suy tư điều gì.
Tô Dương nhận ra hắn lại bứt mất vài sợi tóc từ trên đỉnh đầu.
Tô Dương nheo mắt lại, hắn lúc này mới chú ý tới, tóc Từ nguyên soái dường như thưa đi nhiều... thực sự là đáng sợ!
Từ nguyên soái chân thành nói:
- Nói thật, nếu như không có ngươi, Liên Bang chúng ta không biết sẽ trở thành bộ dáng gì nữa!
- Ta tin nếu như không có ta, nhất định sẽ có những người khác đi làm thôi!
Tô Dương mới không tin lời Từ nguyên soái nói.
Hắn luôn cảm thấy, Từ nguyên soái đang muốn vứt củ khoai lang phỏng tay “Nguyên soái" này cho hắn!
Làm nguyên soái có gì tốt?
Trách nhiệm quá lớn, áp lực muốn chết, hắn còn quá trẻ, cũng không muốn bị trọc đầu, con còn chưa có cũng không muốn chưa già đã yếu!
Từ nguyên soái nhìn Tô Dương, cuối cùng vẫn nặng nề thở dài một hơi.
- Từ nguyên soái, ngươi đừng nhìn ta như thế!
- Ngươi nghĩ chờ mấy năm nữa đẩy Liễu Mộng Vân lên?
- Ngươi thật sự suy nghĩ thế à?
- Không phải ngươi đã đoán được ư?
Từ nguyên soái nói.
- Tô tướng quân, nếu như người có năng lực đều giống như ngươi, không dám gánh chịu trách nhiệm, Liên Bang chúng ta về sau làm sao bây giờ?
Cái mũ này quá lớn rồi! Tô Dương cảm giác mình không chịu nổi.
- Ta am hiểu giết Hung thú hơn!
- Liễu Mộng Vân có năng lực không tệ!
Từ nguyên soái nói:
- Chuyện của ngươi nàng đều xử lý ngay ngắn, ta cảm thấy, nàng có tiềm lực, cao tầng Liên Bang đánh giá nàng cũng rất cao.
- Vậy chờ mấy năm lại bàn tiếp?
- Được rồi!
Từ nguyên soái biết, chuyện này chỉ có thể tạm thời thả lỏng một chút. Hắn cũng không tiện ép buộc Tô Dương đưa ra quyết định.
Từ nguyên soái không hiểu nổi, chức vị Liên Bang thống soái cao như thế, vì sao Tô Dương lại không thích chứ. Chỉ cần là người bình thường đều sẽ không cự tuyệt!
Đúng lúc này, Liên Phi Hồng tới.
Hắn cách Tổng quân bộ cũng không xa, nghe nói Từ nguyên soái triệu kiến, hắn không dám thờ ơ, trực tiếp chạy qua đây.