Từ nguyên soái cười khổ nói:
- May mà có ngươi ở đây, bằng không Vân quốc Liên Bang chúng ta còn không biết nên làm cái gì bây giờ!
- Nói gì vậy, ta cũng là một phần tử của Liên Bang!
Tô Dương nói:
- Ta cảm thấy ta nên đi Tây Nam Quân bộ trước! Thú Thần Giáo bên kia có khi phải đi sau!
Chưa gặp Thú Thần, Tô Dương hoàn toàn không biết thực lực cụ thể của Thú Thần. Tùy tiện đi qua, hắn cũng sợ nguy hiểm.
Đối mặt công kích Tinh thần hệ, hắn chưa chắc có thể phản ứng kịp.
- Kỳ thực, nếu như ngươi không có nắm chắc, cũng không cần mạo hiểm.
Từ nguyên soái suy nghĩ một chút nói rằng:
- Chúng ta có thể buông tha Tây Bắc quân bộ, tặng cho Thú Thần Giáo!
- Không phải vạn bất đắc dĩ vẫn không thể buông tha, Thú Thần Giáo mong muốn nhân khẩu, nếu như chúng ta bỏ qua Tây Bắc bộ, bọn họ nhất định sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước!
Tô Dương từ chối ý tốt của Từ nguyên soái, hắn biết Từ nguyên soái đang bảo vệ mình, nhưng Liên Bang hiện tại không thể nhường đường, hắn thà mạo hiểm một chút còn hơn.
- Chờ ta đi Tây Nam Bộ một chuyến, sau đó sẽ đi Tây Bắc, thăm dò con Thú Thần kia một chút.
- Cái này rất nguy hiểm!
- Nếu như nó thực sự rất mạnh, ta cũng có thể chạy trốn!
- Vậy ngươi phải cẩn thận, ngươi bây giờ tuyệt đối không thể có bất kỳ sơ suất nào.
Thủy Lam Tinh tổng cộng có ba điểm dung hợp không gian.
Ngoại trừ điểm gần Vân quốc liên bang, hai điểm còn lại đều có Đế cấp Hung thú tọa trấn.
Nếu như Vân quốc Liên Bang muốn kéo dài tiếp, phải mở ra hai điểm còn lại. Mà Tô Dương là nhân loại Ngự Thú Sư có khả năng đánh bại Đế cấp Hung thú nhất! Có thể nói, nếu như Tô Dương mất đi thì Vân quốc Liên Bang đại khái sẽ không có hy vọng gì.
Vì thế cho nên Từ nguyên soái tình nguyện vứt bỏ 1 phần 9 địa bàn cũng không muốn Tô Dương đi mạo hiểm trước khi chưa trở thành Đế cấp Ngự Thú Sư.
- Ta hiểu, ta còn rất trẻ! Còn không muốn chết!
Thống nhất kế hoạch với Từ nguyên soái, Tô Dương mới vừa đi ra đại lâu tổng quân bộ đã nghe được gợi ý của hệ thống:
“Đinh! phân phát nhiệm vụ: Sử dụng Băng Nguyệt Tinh Linh củng cố chỗ tránh nạn của các thành thị Vân quốc Liên Bang!"
“Đinh! phần thưởng: Hai thẻ phục chế thiên phú Sủng thú, quyển trục khế ước cưỡng chế bồi dưỡng Sủng thú, một thiên phú Thần Thoại cấp!"
Tô Dương hơi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm thẻ phục chế thiên phú Sủng thú.
Cái này là đồ tốt nha!
Nếu quả như thật bắt được những phần thưởng này, Tô Dương cảm thấy mình có thể thử khiêu chiến Đế cấp cực phẩm Hung thú!
Phần thưởng rất phong phú, nhưng Tô Dương cho rằng Liễu Mộng Vân trả giá xứng đáng có được chúng.
Nhiệm vụ này không khó, nhưng tốn thời gian. Vân quốc Liên Bang sở hữu sấp xỉ 2000 tòa thành thị. 2000 tòa thành thị phân bố rời rạc khắp nơi! Liễu Mộng Vân cần phải chạy khắp cả nước!
Tô Dương thậm chí còn cảm thấy hệ thống quá mức keo kiệt, nên cho lão bà mình nhiều phần thưởng hơn mới đúng!
Đương nhiên, thật ra Tô Dương vẫn có chút vui vẻ. Liễu Mộng Vân lần này phải giúp hắn làm nhiệm vụ.
Chạy về Bắc Băng Thành, Tô Dương nói với Liễu Mộng Vân về quyết định của Từ nguyên soái và nhiệm vụ của mình, Liễu Mộng Vân đều tỏ vẻ đồng ý.
Sau đó Tô Dương lại dẫn theo Giai Tư và Hạ Na xuất hiện ở Xương Võ Thành.
Ngoại trừ tìm hiểu con Thú Hoàng kia, hắn còn muốn về thăm người nhà.
Đi tới Xương Võ Thành, gặp Tần Bằng Trình, Tô Dương đại khái biết một chút về thực lực con Tri Chu Thú Hoàng kia.
- Người của chúng ta thâm nhập Phong quốc, biết được con Nhân Diện Tri Chu kia đã đột phá đến Hoàng Cấp, đã là Thú Hoàng danh chính ngôn thuận!
Tần Bằng Trình nghiêm túc nói:
- Nhưng sau khi liên tục tiêu diệt hơn bảy mươi tòa thành trì Phong quốc, nó bị bộ đội Ngự Thú Sư Phong quốc liều mạng chống lại, song phương kìm kẹp nhau khoảng nửa năm, ta nghi nó muốn thay đổi cửa đột phá.