Bảy ngày sau, Tô Dương đến Đường Quốc một chuyến.
Hắn phát hiện Đường Huyền Huy nghe theo phân phó của mình, treo thông báo ở chỗ dễ nhận biết nhất giữa ba tòa thành trì, thậm chí phố nhỏ cũng có thông báo.
Thông báo ghi rằng, Tô Dương có thể đem bọn họ mang về Vân quốc, Vân quốc cũng an toàn hơn, nếu có người nguyện ý trở về thì thu thập hành lý tập trung đến cửa đông của mỗi thành.
Tin tức truyền đi rất nhanh, Tô Dương cải trang ăn cơm ở tửu lâu trong thành cũng có thể nghe được lời nghị luận của mọi người.
Trong trấn nhỏ cũng có thể nghe thấy lời bàn tán của các cô thím.
Thấy Đường Huyền Huy thức thời, Tô Dương liền không có ý đối phó hắn.
Hắn đã đoán được, có người tuyệt đối không muốn trở về.
Dù sao đều đã qua ba trăm năm, rất nhiều người ra đời trên đại lục này, người có hoài niệm chân chính với Vân Quốc Liên Bang chắc cũng đã chết từ hai trăm năm trước.
Rất nhiều người Đường Quốc chỉ biết Vân Quốc Liên Bang qua sách vở, lời kể của trưởng bối lúc xưa. Nhưng trưởng bối của bọn họ cũng là nghe trưởng bối trước nữa nói, chưa từng trở về lần nào.
Nghĩ đến chuyện trở lại Vân quốc, rời khỏi Hoàng Kim đại lục quen thuộc của họ, chuyện này thực sự cần dũng khí rất lớn.
Đến ngày thứ chín, Hải Thú xông lên biển lại tăng lên. Đám hải thú kia không sợ chết, những dong binh muốn thừa dịp số lượng Hải Thú ít, thực lực suy yếu để chiếm tiện nghi cũng hầu như đã rút hết khỏi vùng duyên hải.
Trước đó bọn họ đã nhận thông báo của quân bộ, giờ thật sự chịu không nổi.
Đợi tiếp nữa thì không phải là bọn họ liệp sát Hải Thú, mà là Hải Thú liệp sát bọn họ.
Chiều ngày thứ chín, Tô Dương đi tới Lâm An thành.
Cổng Đông Lâm An Thành, hơn hai vạn người di cư chờ đợi Tô Dương tới đón bọn họ. Tô Dương nhìn họ, cũng không muốn nói thêm gì. Dù sao hắn đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Tô Dương vừa mới xuất hiện, Đường Huyền Huy tiến lên đón.
- Tô tướng quân, người nguyện ý trở về Vân Quốc Liên Bang đều ở đây.
- Tốt!
Tô Dương gật đầu, hắn nhìn về phía hơn hai vạn người cười nói:
- Thật cao hứng, các ngươi ra quyết định sáng suốt đấy!
Hơn hai vạn người này đại đa số đều là bình dân, một số ít là Ngự Thú Sư, đại đa số người đều là vì danh khí và thực lực của Tô Dương mà tới. Bọn họ chính là nghĩ đánh bạc một chút.
Tô Dương nhìn phía hai vạn người, hành lý của các bình dân cũng không nhiều. Dù sao bây giờ có thể ăn no cũng đã rất tốt, đại đa số bình dân cũng không có nhiều tài sản.
Ánh mắt Tô Dương rất nhanh thì chú ý tới Đường Nguyệt đứng đầu hàng và những người mặc cùng một kiểu áo hoa lệ giống nhau sau lưng nàng. Bên cạnh bọn họ còn có xe hàng trang bị đầy đủ vật phẩm.
Hiển nhiên đây có thể là một nhóm người của hoàng tộc Đường gia, Đường Huyền Huy luyến tiếc Hoàng Vị nhưng hắn vẫn có chút lý trí.
Hắn để cho một bộ phận thân tộc trở lại Vân Quốc Liên Bang, chính là chừa một đường lui cho gia tộc của mình. Đối với việc này, Tô Dương cũng không để ý.
Chỉ cần bọn họ dựa theo quy củ, không đem bệnh "Quý tộc" đến Vân Quốc Liên Bang thì không có vấn đề.
Tô Dương lớn tiếng hô:
- Chờ một lát ta sẽ mở ra một cánh cửa, các ngươi theo ta vọt vào liền có thể đi, hiểu chưa?
- Đã rõ!
- Đã rõ! Hơn hai vạn người đáp lời, hoàn toàn không có khí thế, có hơi ỉu xìu.
Tô Dương cũng không quan tâm những thứ này, xoay qua nói với Đường Huyền Huy:
- Hướng dẫn bọn họ xếp hàng cho ngay ngắn.
- Được!
Dưới sự hướng dẫn của binh lính Ngự Thú Sư Đường Quốc, những người chọn trở về nhanh chóng xếp thành hàng, nhóm hoàng tộc là nhóm đứng trước nhất.
Lập trận hình, Tô Dương trực tiếp mở ra Truyền Tống Môn.
Truyền Tống Môn rộng hơn 20 mét, cao 3 mét, đen như mực.
Nó đột nhiên xuất hiện một cách dị thường, huyền diệu. Đường Huyền Huy nhìn Truyền Tống Môn, trong ánh mắt tràn đầy ước ao.