Nhìn thân thể to lớn này, Tô Dương cũng biết lực phòng ngự của đối phương rất mạnh, lực lượng cũng không tệ, là kim, thủy song thuộc tính, cái sừng trắng kia thoạt nhìn cũng rất có uy hiếp.
Độc Giác Đế Kình Đế cấp trung phẩm, lấy khí thế không thể địch nổi, mang theo cuồn cuộn sóng lớn, xông thẳng hướng đất liền.
Nó nhìn thoáng qua tảng lớn tảng lớn dây leo Địa Ngục Huyết Đằng Hoa vừa mọc lên trên đất bằng, có chút tránh nặng tìm nhẹ mà lựa chọn rời khỏi cấm khu kia, ngược lại nhằm phía phòng tuyến của Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Có thể nó cũng ý thức được, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa khó đối phó.
Trong đợt sóng thần vừa rồi, được Tô Dương nhắc nhở, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa và cây con của nó hầu như hoàn hảo không chút tổn hại.
Trước khi sóng thần ập đến, toàn bộ bọn nó đều chui vào tầng đất dày để tránh né.
Lực phòng ngự của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa quả thực siêu phàm, nhưng không có nghĩa là lúc nào nó cũng lấy thân chống lại kỹ năng của đối thủ, có thể né được đương nhiên phải né.
Độc Giác Đế Kình chọn lựa bỏ qua nó là bởi vì Địa Ngục Huyết Đằng Hoa tản ra khí thế Đế cấp. Thông minh như Độc Giác Đế Kình, tuyệt đối không sẽ không chọn một đối thủ nhìn thôi đã thấy không dễ ăn chút nào này.
Mà khu vực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp thoạt nhìn dễ công phá hơn nhiều. Dù sao Thất Thải Mê Huyễn Điệp bị Tô Dương mang đi, nơi đó hiện tại chỉ có tảng lớn thi thể Hải thú, ngay cả một con Hung thú còn sống cũng không có.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp lúc này bị Tô dương ôm có chút ủy khuất nói:
- Chủ nhân, con Độc Giác Đế Kình kia muốn công phá phòng tuyến của ta...
- Cần giúp không?
- Ta muốn tự mình đối phó!
- Được rồi!
Nghe Thất Thải Mê Huyễn Điệp yêu cầu, Tô Dương cũng không tiện cự tuyệt.
Thiên phú con Độc Giác Đế Kình này cũng không phải là đặc biệt cường hãn. Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng không phải không có khả năng thắng.
Độc Giác Đế Kình khống chế sóng biển đánh vào bờ, Tô Dương liền đem Thất Thải Mê Huyễn Điệp phóng tới cách chỗ Độc Giác Đế Kình không xa, tầm 50 km.
Đối với Hải thú Đế cấp mà nói, Độc Giác Đế Kình căn bản cũng không lưu ý Thất Thải Mê Huyễn Điệp cùng Tô Dương, nhất là sau khi Tô Dương thuấn di rời đi, nó càng không bận tâm mà nhằm về phía Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Dưới cái nhìn của nó, Thất Thải Mê Huyễn Điệp quá tầm thường.
Đúng lúc này, đôi cánh huyễn lệ của Thất Thải Mê Huyễn Điệp từ từ biến sắc, từng con mắt đỏ như máu lấy ánh nhìn quỷ dị, toàn bộ nhìn về phía Độc Giác Đế Kình. Trong nháy mắt, Độc Giác Đế Kình dường như có thể đọc hiểu vô số tâm tình ẩn chứa bên trong đó.
Năng lượng linh hồn đột nhiên bạo phát.
Nhãn thần Độc Giác Đế Kình như bị định trụ, bất quá rất nhanh, nó liền hung hăng lắc đầu, muốn thoát khỏi loại năng lượng quỷ dị này, khiến cho mình tỉnh táo lại.
Vừa thanh tỉnh, Thất Thải Mê Huyễn Điệp trước mắt đã tiêu thất!
Nó cảm thấy là con hồ điệp kia sợ hãi nên đã chạy trốn, bèn tiếp tục mượn lực sóng biển đánh vào đất liền.
Càng tiến vào bờ, cách xa hải dương, Độc Giác Đế Kình càng cảm thấy an toàn. Nhưng đây chẳng qua chỉ là cảm nhận đơn phương của Độc Giác Đế Kình.
Ổ trong mắt Tô Dương, Bạo Phong Chi Ưng và Đại Địa Bạo Hùng, Độc Giác Cự Kình lúc này đang bơi vòng vòng quanh Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Đối mặt với Hung thú cao hơn mình cả một đẳng cấp, kỹ năng khống chế linh hồn của Thất Thải Mê Huyễn Điệp không có hiệu quả nhưng ảo thuật che lại ngũ giác vẫn có tác dụng.
Dù sao, muốn khống chế linh hồn một con Hung thú Đế cấp Hung thú so với làm cho nó đắm chìm trong ảo giác khó hơn nhiều. Thất Thải Mê Huyễn Điệp thành công mê hoặc Độc Giác Đế Kình, đem Độc Giác Đế Kình đùa bốn xoay vòng vòng.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp bất đắc dĩ thở dài một hơi:
- Chủ nhân, để Huyết Ly tỷ tới giúp ta đi...
- Làm sao vậy?
- Con Hung thú Đế cấp này nhất định có tinh thần kháng tính, nếu như ta muốn giết chết nó, tốc độ sẽ rất chậm, còn có thể khiến nó tỉnh táo lại... Để cho Huyết Ly tỷ qua đây sẽ nhanh hơn một chút, ta không muốn phòng tuyến của ta xảy ra vấn đề!