Một đám cao tầng của Vân quốc Liên Bang chạy về phía nơi ở của Tô Dương.
Bọn họ nếu không phải là là lãnh đạo cấp cao của Liên Bang thì cũng là đầu lĩnh của các ban ngành. Ngoại trừ Từ nguyên soái, thật đúng là không ai có thể quản được bọn họ. Chỉ cần Từ nguyên soái không nói lời nào, trốn việc nửa ngày, cũng không khó!
Từ nguyên soái vốn định gọi bọn họ lại, để cho bọn họ tĩnh táo một chút. Nhưng tưởng tượng việc mình vừa đột phá đến Hoàng cấp rất có thể kích thích đám lão gia hỏa này phát điên, hắn lại nhẫn tâm gọi bọn họ lại.
Không có Ngự Thú Sưu nào là không muốn đột phá. Ngự Thú Sư thực lực càng mạnh thì khát cầu đối với đột phá càng mãnh liệt.
Bởi vì... đa số đám cao tầng này đã sớm lâm vào bình cảnh, bị kẹt đã rất lâu. Cho dù chỉ là một xíu hy vọng, bọn họ cũng không muốn buông tha.
- Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Làm sao lại ầm ĩ vậy?
Tô Dương nằm ở trên giường, nửa ôm Liễu Mộng Vân lật người, mơ mơ màng màng hỏi.
- Không biết!
Liễu Mộng Vân dụi dụi con mắt nói lầm bầm.
Vì đối phó Hải thú triều, Tô Dương cùng ba nữ nhân còn lại đã ở vùng duyên hải chém giết sắp hai tháng, cho dù là làm bằng sắt đều sẽ mệt chết. Sau khi trở lại Thịnh Kinh, mấy ngày nay, bọn họ ban ngày hoặc là tản bộ, hoặc là ngủ, mỗi ngày đều dậy rất trễ.
- Ta muốn khiếu nại với Từ nguyên soái, khách sạn này vô trách nhiệm quá... ngay cả việc giữ trật tự cũng không làm được!
Liễu Mộng Vân từ từ mở mắt, do dự một chút, rón rén đứng lên mặc xong quần áo.
- Ngươi ngủ thêm chút nữa đi! Ta đi ra xem thử.
Nàng kéo cửa ra, liền thấy một đám cao tầng liên bang đứng đầy hành lang lầu ba của khách sạn, người quản lý cùng các nhân viên công tác khác đều đang miễn cưỡng cười, có vài người cái trán đều thấm ra mồ hôi lạnh.
Rất rõ ràng, bọn họ chưa thấy qua hình ảnh chấn động như vậy bao giờ. Các đại lão Liên Bang cư nhiên đều cùng xuất hiện ở đây.
Đám cao tầng vừa thấy được Liễu Mộng Vân vẫn còn bộ dáng ngáy ngủ liền lập tức nhiệt tình nghênh đón.
- Liễu tướng quân!
- Liễu tướng quân chào buổi sáng!
Liễu Mộng Vân cau mày, nghi ngờ nói:
- Các ngươi đây là thế nào?
Muốn nói không nghi hoặc, đó là không có khả năng. Ngày hôm qua, lúc biết được nàng thành Đế cấp Ngự Thú Sư cũng không thấy đám cao tầng nhiệt tình như vầy...
Điền lão nhỏ giọng hỏi:
- Liễu tướng quân, Tô tướng quân tỉnh chưa?
- Hắn còn đang ngủ!
Liễu Mộng Vân hỏi:
- Cần ta gọi hắn dậy không?
- Không cần! Không cần!
Điền lão liền vội vàng nói:
- Không biết có thể mời Hạ tướng quân đi ra, để cho chúng ta gặp một lần?
Đám cao tầng Liên Bang này hào hứng chạy về phía khách sạn, đã nghĩ mời Hạ Na cũng cho bọn họ "May mắn" một cái, nhưng sau khi đến đây liền tỉnh táo lại một chút.
Bọn họ là có việc cầu người. Hơn nữa Hạ Na là người của Tô Dương, bản thân nàng còn là Hoàng cấp Ngự Thú Sư, nếu như chọc nàng không vui, nói không chừng một tia hy vọng đột phá cũng không có.
Bọn họ đã hỏi thăm quản lý ở đây, biết được Tô Dương khả năng còn chưa rời giường, nên cả đám liền đứng ở trong hành lang do dự.
- Các ngươi muốn gặp Hạ Na? Gặp nàng làm cái gì?
Liễu Mộng Vân lập tức liền nghe ra đám cao tầng này muốn gặp Tô Dương là giả, muốn gặp Hạ Na mới là thật.
Chúng cao tầng Liên Bang ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, không biết trả lời như thế nào.
- Bọn họ là muốn Hạ Na cũng giúp bọn họ được may mắn một chút.
Lời Từ nguyên soái truyền đến từ phía sau, đám cao tầng liền tự động nhường ra một con đường.