Viên Mục Dã nhớ rõ trên cửa phòng kỹ thuật điện viết “W-14”, chắc là số thứ tự của phòng kỹ thuật điện, vì thế cậu dựa vào danh sách số thứ tự này để tìm được vị trí chính xác hiện tại của mình trên bản vẽ mặt phẳng.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã không ngờ là, vị trí hiện tại của mình lại cách tòa nhà chính của tổ chức rất gần, cho nên ban ngày mới luôn có người qua lại.
Sau khi màn đêm buông xuống, thừa dịp bốn bề vắng lặng, Viên Mục Dã lặng lẽ bước ra khỏi phòng kỹ thuật điện đã làm cậu ngột ngạt cả ngày. Cuối cùng cũng có thể hít thở không khí trong lành nhưng cậu không dám dừng lại lâu, Viên Mục Dã lập tức núp nhờ bóng đêm để nhảy vào tòa nhà chính qua một cánh cửa sổ đang mở.
Đó hẳn là phòng nghỉ của bác sĩ. Viên Mục Dã lấy trong tủ quần áo ra một chiếc áo blouse trắng khoác lên người, sau đó lấy một chiếc khẩu trang dùng một lần đeo vào, rồi mới thoải mái và thư thả đẩy cửa đi ra ngoài.
Không ngờ cậu vừa đi ra ngoài đã gặp phải hai nhân viên bảo vệ đang súng vác vai, đạn lên nòng, cũng may Viên Mục Dã đi ngang qua bọn họ rất bình tĩnh, không bị đối phương nhận thấy sơ hở gì.
Theo sơ đồ mặt bằng, tuy tòa nhà chính chỉ cao bảy tầng nhưng lại chiếm diện tích rất lớn, tầng một và tầng hai là phòng kỹ thuật y tế thông thường, còn các tầng trên tầng hai đều là phòng bệnh VIP.
Theo Trịnh Tiểu Long, mấy phòng bệnh VIP ở các tầng này cũng được phân biệt cao, trung bình và thấp theo độ cao của tầng, khách ở tầng càng cao thì cấp bậc càng cao… Như vậy xem ra, phòng bệnh của K Bích phải ở tầng trên cùng.
Tuy nhiên, Viên Mục Dã quan sát thấy rằng, đừng nói là tầng cao nhất, bây giờ ngay cả tầng ba cậu cũng không thể lên được. Bởi vì người ra vào nơi này toàn dựa vào thẻ từ để xác nhận danh tính. Nói cách khác, khách của tầng ba VIP tuyệt đối không lên được tầng bốn, mà Viên Mục Dã chẳng có lấy một tấm thẻ từ, đến tầng hai còn không thể lên được.
Không ngờ, đúng lúc này cửa thang máy cách đó không xa đột nhiên mở ra, một người đàn ông giống như bác sĩ đẩy một chiếc giường cáng màu trắng ra. Viên Mục Dã lập tức chủ động qua giúp.
Đối phương thấy có người giúp nên thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn trời, cuối cùng đã có người ra tay giúp đỡ. Bánh xe của chiếc cáng này có chút vấn đề, một mình tôi đẩy nó thật sự mệt quá!”
Bởi vì sợ lộ tẩy nên Viên Mục Dã không dám nói nhiều lời, chỉ đè thấp giọng nói một câu: “Đưa đi đâu?”
“Đến tòa nhà để xác.” Đối phương đáp không hề suy nghĩ.
Nghe vậy, Viên Mục Dã hơi kinh ngạc nhìn xuống giường cáng, nhưng bởi vì cậu đeo khẩu trang nên đối phương cũng không chú ý tới vẻ mặt của cậu. Vì thế bọn họ một trước một sau đẩy chiếc giường cáng từ cửa chính ra khỏi tòa nhà chính, đi về phía Tây Bắc hòn đảo.
Không bao lâu sau, một tòa nhà ba tầng nho nhỏ có phần cũ kỹ xuất hiện trước mặt Viên Mục Dã. Điều khiến cậu ngạc nhiên là trên hòn đảo xinh đẹp này lại có một tòa nhà nhỏ chỉ được dùng làm nơi chứa những xác chết.
Trên đường đến đây, hai người lần lượt gặp bốn nhóm nhân viên an ninh tuần tra có đeo súng, mỗi nhóm hai người, quan sát xung quanh mọi lúc mọi nơi. Đêm qua nếu không phải Viên Mục Dã đi lên từ con đường nhỏ bên cạnh vách đá, có lẽ khả năng đến được khu vực tòa nhà chính mà không gặp bất cứ bất ngờ gì rất thấp.
Khi cả hai đến trước cửa của tòa nhà, người đàn ông lấy thẻ từ của mình ra và mở cửa. Sau đó họ cùng nhau đẩy giường cáng vào. Sau khi vào nhà để xác, suốt đường họ không gặp thêm bất cứ một ai nữa.
Không biết là do ảnh hưởng tâm lý, hay là điều hòa trong tòa nhà này được vặn rất thấp, từ lúc bước vào, Viên Mục Dã đã cảm thấy lông tơ dựng ngược, cứ như thể vừa bước vào không gian không có sinh vật sống.
Sau đó, người đàn ông dùng thẻ từ quẹt mở vài cánh cửa liên tiếp, cuối cùng đưa người trên giường cáng đến đích. Nhưng khi hai người bọn họ chuẩn bị đưa cái xác vào trong tủ đông, Viên Mục Dã mới giật mình phát hiện ra rằng người chết là một cậu bé tầm mười tuổi.
Cả người cậu bé trần truồng, vết sẹo chính giữa hình xương cá cho thấy cậu bé đã từng được mổ lồng ngực trước khi chết, xem ra ca mổ đã thất bại, nếu không cậu bé này cũng không phải nằm đây cô độc một mình.
Điều mà Viên Mục Dã không hiểu là nếu cha mẹ đối phương đủ khả năng đưa con đến đây chữa bệnh, vậy thì làm sao có thể để con mình lên đường cô đơn ngay lúc này chứ?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã thuận miệng hỏi: “Cha mẹ của đứa trẻ đâu?”
Không ngờ người đàn ông lại cười khẩy, đáp: “Không biết đã đi đến chỗ nào sung sướng rồi, nghe nói cha của đứa trẻ này là thằng nghiện ma túy, để hút được một liều cho đã ghiền mới bán con đến nơi này!”
Viên Mục Dã càng nghe càng thấy sai sai: “Bán đến nơi này ư?!”
Người đàn ông nhìn Viên Mục Dã như đồ ngốc: “Nếu không thì sao? Con cái nhà lành sao lại xuất hiện ở đây? Không phải cậu mới tới đấy chứ? Cậu thấy chuyện thế này lâu rồi sẽ không kinh ngạc nữa.”
Lòng Viên Mục Dã chùng xuống, cậu đã hiểu là chuyện gì, vì thế cậu bóp lấy cổ đối phương, đè nghiến lên tường: “Đứa trẻ này bị người ta cắt mất trái tim mới chết ư?!”
Người đàn ông bị Viên Mục Dã bóp cổ không thở nổi, liều mạng muốn bẻ tay cậu ra, tiếc rằng lực tay của Viên Mục Dã quá mạnh, vì thế anh ta đành phải thỏa hiệp: “Anh gì ơi… có chuyện gì nói đàng hoàng nào. Đứa trẻ này đâu phải họ hàng nhà anh, đâu đến mức phải phản ứng mạnh thế!?”
Viên Mục Dã lạnh giọng hỏi: “Trái tim của đứa trẻ này được ghép cho ai?”
Đối phương ấp úng cả buổi mới nói: “Chỉ biết là VIP ở lầu bốn, tôi làm sao biết được cụ thể là ai!”
Viên Mục Dã giơ tay đánh người đàn ông ngất xỉu, sau đó quay đầu nhìn đứa bé đáng thương nằm trên cáng. Đó là một cậu bé da ngăm đen có dáng người gầy yếu, mái tóc khô vàng chứng tỏ nó bị suy dinh dưỡng thời gian dài.
Thật không biết cha mẹ kiểu gì mà có thể bán con của mình đến nơi như thế này? Đúng là không còn một chút cơ hội sống nào. Người xưa có câu hổ dữ không ăn thịt con, nhưng tại sao lại có nhiều kẻ lòng lang dạ sói như vậy cơ chứ?
Nhìn khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy của cậu bé, Viên Mục Dã ngay lập tức nghĩ đến Diệp Dĩ Nguy khi còn nhỏ, cùng có tuổi thơ khốn khó, cùng có một người cha không bằng súc sinh. Viên Mục Dã không đành lòng nhìn tiếp, vì thế cậu vội vàng đưa xác cậu bé vào trong tủ đông.
Tuy nhiên, khi Viên Mục Dã đóng cửa tủ đông, cậu đột nhiên ma xui quỷ khiến mà nhìn vào vài tủ đông gần đó. Kết quả, khi mở từng cái ra, cậu phát hiện bên trong toàn là xác trẻ em.
Hầu hết những đứa trẻ này đều chết vì bị mổ cắt mất nội tạng. Chúng giống như chuột bạch trong phòng thí nghiệm, trả giá bằng mạng sống của mình cho sự khỏe mạnh của người khác, còn chúng thậm chí không nhận được sự tôn trọng cơ bản nhất.