“Đương nhiên không nên! Người chết lần đó đáng lẽ phải là một người trong số các cậu... Nhưng lại để Tiểu Dịch của tôi thay thế!” Chị Vương nói đến đây thì bỗng bật cười, chị ta nói: “Thôi không sao... Không sao... Dù sao các người cũng cách cái chết không xa.”
Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nói như vậy bèn cố ý kéo dài giọng ra: “Cũng chưa chắc đâu...”
Chị Vương không ngờ Viên Mục Dã lại nói như vậy, chị ta bỗng ý thức được một việc nên trầm giọng hỏi: “Cậu vào đây bằng cách nào, chẳng phải có người đang gác ở cổng chính à?”
Viên Mục Dã vừa cười vừa trả lời: “Nói cho chị biết điều này, tôi đến đây từ phía dưới... Chị hiểu không?”
“Không thể nào... Sao cậu có thể biết được chuyện này?” Chị Vương hỏi với vẻ khó tin.
Viên Mục Dã thở dài: “Tại sao lại không thể? Chị cũng biết là người giỏi còn có người giỏi hơn mà? Chị Vương, sao chị không nói với tôi lý do tại sao mọi người không thể rời khỏi chỗ này đi?”
Chị Vương nghe xong lại càng tỏ ra kinh ngạc, có lẽ theo suy nghĩ của chị ta, ba người Viên Mục Dã chẳng khác gì những kẻ đen đủi trước đây, nhưng chị ta không ngờ lần này bọn họ đã đá phải tấm ván sắt...
Chị Vương nhìn người trước mặt, từ đầu đến cuối cậu ta đều nở nụ cười như tắm gió xuân, chị ta dần hiểu ra nếu muốn giết chết đối phương... thì chỉ có thể tự mình ra tay. Vì vậy chị Vương lại nhặt con dao dưới đất lên rồi bất ngờ lao về phía Viên Mục Dã.
Không ngờ lần này Viên Mục Dã không trốn tránh mà lại nhìn thẳng vào mắt đối phương... Chỉ thấy người phụ nữ đang chạy về phía trước bỗng đột ngột đứng lại, ánh mắt chị ta trống rỗng nhìn về phía trước.
Viên Mục Dã thấy vậy thì rất vui mừng, cậu biết chiêu mình học lỏm từ chỗ Thạch Lỗi đã thành công, đối phương đã bị cậu thôi miên. Viên Mục Dã đi một vòng quanh người chị Vương, sau khi xác định chị ta không có năng lực phản kháng, cậu mới nói nhỏ vào tai đối phương: “Đi sang chiếc ghế bên kia ngồi đi...”
Chị Vương nghe xong đi thẳng đến chiếc ghế rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng quay người tìm kiếm trong ngăn kéo bàn trà, cậu tìm được một cuộn băng dính trong và thành thạo trói chặt chị ta vào ghế.
Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, Viên Mục Dã bắt chước Thạch Lỗi búng tay một cái đánh thức người phụ nữ trên ghế... Đối phương tỉnh lại, đầu tiên là mê mang, nhưng sau đó vùng vẫy rất dữ dội.
Bởi vì sợ chị Vương hét lên, Viên Mục Dã cũng dán cả miệng của chị ta vào, vì vậy những gì đối phương đang làm bây giờ là vô ích, không thể thu hút được sự chú ý của bất kỳ ai...
Viên Mục Dã nhẹ nhàng nói: “Chị Vương, chị đừng kích động... Tôi chỉ muốn hỏi chị vài câu, chỉ cần chị trả lời tốt, tôi cam đoan sẽ không làm chị bị thương.”
Chị Vương tỏ ra không tin tưởng những gì Viên Mục Dã nói, chị ta vẫn liên tục giãy giụa, cho đến khi kiệt sức thì mới thôi không lộn xộn nữa. Trong lúc này Viên Mục Dã không thèm để ý đến chị ta, cậu chỉ đi lòng vòng một mình trong phòng...
Khi đi vào phòng ngủ, Viên Mục Dã bỗng phát hiện trên tường phủ đầy những tấm giấy khen đã ố vàng, tên của người đạt giải phía trên đều là của một cậu bé tên Hạ Liên Dịch... Nhưng khi Viên Mục Dã nhìn thấy ngày phía dưới tờ giấy, cậu lập tức sững sờ tại chỗ.
Mọi thứ trong căn phòng này đều là sản phẩm của vài chục năm trước, chị Vương bị trói trên chiếc ghế bên ngoài cũng đồng cảnh ngộ với lão Tất, tất cả đều dừng lại trong khoảng trống của thời gian... không tiếp tục tiến về phía trước nữa.
Viên Mục Dã đột nhiên nhận ra tại sao những người này không thể rời khỏi thị trấn, bởi vì chỉ có ở chỗ này, cơ thể của bọn họ mới có thể duy trì trạng thái bình thường bởi sự trợ giúp của một loại năng lượng nào đó, một khi họ đi ra ngoài và quay về thế giới bình thường, cơ thể của họ sẽ giống như cái cây, khô héo rồi chết... Điều này cũng giải thích lý do tại sao lão Tất rời khỏi thị trấn thì cơ thể càng ngày càng yếu.
Nhưng phải là loại năng lượng đáng sợ đến mức nào mới khiến cư dân trong thị trấn “Trẻ mãi không già”? Chuyện này có vẻ hoàn toàn khác với tình huống ở nước M, những người kia bị dừng thời gian là do đồng loại của Lệ Thần khống chế, từ sâu thẳm trong lòng họ đã không nghĩ mình là con người nữa. Còn những người ở đây vẫn có cảm xúc và cuộc sống riêng của mình, bọn họ càng giống với những người giao dịch với ma quỷ để bán linh hồn của mình trong truyền thuyết hơn...
Lúc này, Viên Mục Dã nhìn thấy một bức ảnh đen trắng trên đầu giường, nó khác với những bức ảnh trong phòng khách ở chỗ đây là một bức ảnh ba người... Trong bức ảnh này chị Vương âu yếm nép vào một người đàn ông trung niên, còn tay của người đàn ông đó khoác lên vai con trai chị Vương, nhưng không hiểu sao người thanh niên tên là Hạ Liên Dịch lại có sắc mặt rất ốm yếu.
Đây là bức ảnh tiêu chuẩn của một gia đình ba người, tại sao Sài Vũ lại nói rằng chị Vương góa chồng từ khi còn trẻ? Nhưng Viên Mục Dã nghĩ lại, người dân ở đây nói chẳng có câu nào là thật cả, bọn họ nói như vậy chỉ vì muốn ổn định ba người Viên Mục Dã mà thôi...
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cầm bức ảnh ra ngoài rồi hỏi: “Trước đây gia đình các người không phải có ba người à? Tại sao sau này lại còn mỗi chị và Hạ Liên Dịch vậy?”
Có vẻ như Viên Mục Dã đã hỏi trúng tâm sự, vì cậu thấy sắc mặt chị Vương cứng đờ, ánh mắt tràn đầy bi thương...
Viên Mục Dã thấy vậy bèn đưa tay xé băng dán trên miệng chị ta rồi nói: “Tôi thấy những giấy khen này đều do trường học ở thành phố P trao tặng, trước đây mấy người không phải người dân địa phương đúng không?”
Chị Vương cười khổ: “Chuyện cũ năm xưa, cũng đã quên gần hết rồi...”
“Chuyện cũ có thể quên, nhưng người đã từng yêu thì sao có thể nói quên là quên ngay được?” Viên Mục Dã trầm giọng hỏi.
Chị Vương nghe xong đột nhiên kích động nhìn bức ảnh trong tay Viên Mục Dã và hét: “Trả lại cho tôi! Trả lại ảnh cho tôi!”
Viên Mục Dã sợ chị ta tiếp tục la hét sẽ thu hút những người bên ngoài, cậu vội vàng đặt bức ảnh lên bàn rồi bảo: “Yên tâm, tôi không lấy nó đi đâu, tôi chỉ muốn biết tại sao năm đó mấy người lại đi đến đây? Và tại sao lại biến thành thế này?”
Lúc này, ánh mắt chị Vương nhìn vào tấm ảnh, thoáng chốc đã trở nên dịu dàng hơn, chị ta lẩm bẩm: “Cuộc sống của chúng tôi lúc đó rất khổ nhưng trong lòng lại cảm thấy rất hạnh phúc, nếu biết trước sẽ thế này, gia đình tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bước chân vào nơi đây...”
Sau đó Viên Mục Dã đã biết được cảnh ngộ bi đát của gia đình họ qua lời kể của chị Vương. Nhưng điều mà cậu không ngờ là những người sống ở nơi này dường như đều có một quá khứ mà họ không muốn nhớ lại.
Chị Vương vốn tên là Vương Thải Phương, chồng của chị ta là Hạ Bảo Đức, anh ta làm nghề may vá, hai người cưới nhau rồi sinh ra Hạ Liên Dịch, tuy cuộc sống không giàu có nhưng tình cảm giữa hai vợ chồng rất tốt, đứa con trai lại thông minh lanh lợi, vì vậy cuộc sống của họ khá tốt đẹp...