Không ngờ đúng lúc này, bọn họ lại nghe thấy tiếng khóc gào nức nở của một đứa trẻ từ dưới gầm xe tải, khiến người ta thót tim… Còn mẹ của đứa bé liên tục lạy lục van xin bọn họ, cầu bọn họ nhanh chóng giải cứu con gái của chị ta.
Trong trường hợp này, nếu nhân lực không thể nâng xe tải lên, thì chỉ có thể đợi lính cứu hỏa đến phá cửa thùng xe, dỡ toàn bộ hàng hóa bên trong xuống rồi mới nâng lên, hoặc là sử dụng máy móc cỡ lớn để trợ giúp.
Nhưng vì xảy ra tai nạn nên bị tắc đường, vì thế mà lính cứu hỏa đang phải vác theo thiết bị rồi chạy bộ đến đây. Nhưng tiếng của đứa trẻ bên dưới gầm xe dường như càng ngày càng nhỏ, sắp tắt thở đến nơi.
Vì thời gian eo hẹp, Viên Mục Dã sợ cô bé con dưới gầm xe không thể đợi lâu như vậy, mà cùng lúc đó, mẹ của đứa trẻ còn đang liên tục quỳ lạy mọi người, cầu xin mọi người hãy thử lại lần nữa...
Lúc này, bên cạnh lại có bốn người nữa chạy tới hỗ trợ, thế là Viên Mục Dã nói với mọi người: “Hãy thử lại lần nữa… và cố gắng đưa cô bé ra khỏi gầm xe trước đã!”
Nghe xong, nhóm người cùng căng sức nhấc xe lên lần nữa, nhưng cho dù đã có thêm bốn người nữa thì lần đầu tiên họ vẫn không nhấc lên được. Viên Mục Dã nghe thấy tiếng van xin của người phụ nữ mà trong lòng cũng sốt ruột. Nhưng khi cố gắng lần thứ hai, cậu đột nhiên cảm thấy cánh tay phải nóng ran, ngay sau đó chiếc xe tải bị một sức mạnh rất lớn lật tung…
Những người tốt bụng khác đến nâng xe đều ngẩn ra một lúc, chiếc xe tải trước đó còn không thể nhấc lên được lại đột nhiên bật ra. Đến ngay cả Thạch Lỗi vốn luôn bình tĩnh cũng hơi nheo mắt lại, mặt nghi ngờ nhìn về phía những người này.
Viên Mục Dã là người có phản ứng đầu tiên, cậu bước nhanh tới xem đứa trẻ, may mắn là chiếc xe ô tô điện mặc dù bị biến dạng rất nặng nhưng vẫn chừa một khoảng trống cho đứa trẻ, nhờ thế mà đứa bé chỉ bị một số vết xước ở trên mặt.
Sau khi được ôm lại con, mẹ của đứa trẻ rối rít cảm ơn mọi người. Lúc này lính cứu hỏa và cứu thương cũng chạy tới, mấy người Viên Mục Dã thấy họ không có việc gì nên vội vàng cùng tài xế taxi quay trở lại xe để tiếp tục đi tới sân bay…
Khi ba người Viên Mục Dã đến sân bay, trên loa đã bắt đầu gọi người lên chuyến bay, cả ba người đều chỉ mang theo có một cái ba lô, nên có thể nhanh chóng lên máy bay sau khi vượt qua kiểm tra an ninh.
Hành trình sau đó suôn sẻ hơn rất nhiều, Viên Mục Dã bắt đầu ngủ sau khi máy bay cất cánh, và ngủ thẳng một mạch cho đến lúc máy bay hạ cánh... Thực ra, không phải cậu muốn ngủ, mà là kể từ sau khi cánh tay phải của cậu phát ra sức lực mạnh mẽ, cậu luôn có cảm giác rất buồn ngủ, và phải ngủ một giấc để đầu óc được tỉnh táo.
Sau khi ba người xuống máy bay, Viên Mục Dã đưa ba lô cho A Triết và bảo: “Các anh chờ tôi một chút nhé, bụng tôi khó chịu quá…”
Khi ấy Thạch Lỗi và A Triết cũng không nghĩ nhiều, họ quay người đi đến phòng chờ VIP, trong lúc đó A Triết còn gửi một tin nhắn cho Viên Mục Dã, bảo cậu đi vệ sinh xong thì qua phòng chờ của sân bay. Ai ngờ, hai người họ đợi nửa ngày mà vẫn không thấy bóng dáng Viên Mục Dã đâu.
Giờ Thạch Lỗi mới nhận ra có điều gì đó không ổn nên vội vàng sai A Triết vào nhà vệ sinh tìm người. Còn lúc này, Viên Mục Dã đã thay một bộ đồ khác, vứt điện thoại di động thường dùng đi rồi lẩn vào trong đám đông...
Không bao lâu sau, A Triết chạy trở về với vẻ mặt u ám, gã nói: “Tôi đã lục soát tất cả các nhà vệ sinh trong sân bay, thậm chí cả nhà vệ sinh nữ, nhưng đều không có! Tên kia tắt luôn cả điện thoại di động rồi...”
Thạch Lỗi nghe A Triết báo cáo xong liền lập tức bấm một dãy số, cuộc gọi vừa được kết nối đã nghe thấy giọng của Đoàn Phong truyền tới từ bên trong: “Không sao, tôi đi theo cậu ấy rồi!”
Thạch Lỗi thở phào nhẹ nhõm, gã nói: “Chắc cậu ta đã vứt cả điện thoại và thẻ đi rồi, giờ tôi không có cách nào định vị được vị trí của cậu ta…”
Đoàn Phong khẽ hừ nhẹ: “Tôi biết ngay các anh không đáng tin cậy mà, vừa rồi cậu ấy thay một bộ quần áo khác ở trong nhà vệ sinh, vừa đi ra ngoài cái là ném ngay điện thoại vào thùng rác.”
Thạch Lỗi nghe vậy cũng không phản bác gì, mà trầm giọng nói: “Anh đi theo trước đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi…” Nói xong gã liền cúp điện thoại với vẻ mặt khó coi.
Do hành vi của Viên Mục Dã mấy ngày hôm nay thực sự quá khác thường, cho nên Đoàn Phong đã bàn bạc với Thạch Lỗi và A Triết để họ đưa Viên Mục Dã về nước M trước, còn bản thân anh ta thì đi theo phía sau ba người bọn họ, theo dõi mọi hành động của Viên Mục Dã bất cứ lúc nào. Làm như vậy để tránh phát sinh ra bất kỳ biến cố gì…
Chỉ là không ai trong số họ ngờ được rằng Viên Mục Dã sẽ ném lại Thạch Lỗi và A Triết ngay khi cậu vừa xuống máy bay! Cũng may có Đoàn Phong vẫn luôn nhìn chằm chằm Viên Mục Dã, nhờ thế mới không làm mất dấu cậu… Mà cũng nhờ Đoàn Phong đi theo đằng sau Viên Mục Dã, chứ nếu đổi thành một người khác thì đã bị cậu phát hiện từ lâu rồi.
Sau khi bỏ rơi hai người Thạch Lỗi, Viên Mục Dã mua một thẻ sim điện thoại di động tạm thời ở sân bay, nhét nó vào một chiếc điện thoại cũ chỉ có thể gọi điện và nhắn tin, sau đó gọi tới một dãy số...
“Xin chào...” Một giọng nói hơi non nớt phát ra từ tai nghe.
Viên Mục Dã hắng giọng, nói: “Là tôi...”
Đối phương hưng phấn nói: “Ông chủ?! Cuối cùng anh cũng liên hệ với tôi rồi!”
“Tôi gửi cho cậu một địa chỉ, mười giờ tối đến tìm tôi…” Nói xong, Viên Mục Dã cúp điện thoại luôn.
Người bên kia tên Trịnh Tiểu Long, là một tay chuyên cung cấp tin tình báo, mấy năm nay Viên Mục Dã vẫn luôn bí mật lấy được một chút tin tức có liên quan tới K Bích ở chỗ cậu chàng này, tuy có đôi khi không được chính xác lắm, nhưng chắc chắn là tin thật…
Sau khi liên hệ với Trịnh Tiểu Long, Viên Mục Dã chạy tới một ngôi nhà an toàn mà ngay cả Thạch Lỗi cũng không biết. Viên Mục Dã đã thuê mười căn nhà an toàn như thế này ở nước M, và trả tiền thuê mười năm trong một lần, vì để đề phòng trường hợp khẩn cấp.
Trời tối, Đoàn Phong theo đuôi Viên Mục Dã tới một khu nhà trệt, một lúc sau thì thấy một cậu thanh niên ăn mặc giống học sinh cấp ba cũng bước vào trong nhà...
“Ông chủ! Trong khoảng thời gian này anh đi đâu vậy! Tôi tra được một thông tin quan trọng, nhưng không thể nào liên hệ được với anh!” Trịnh Tiểu Long phàn nàn.
Viên Mục Dã thở dài: “Tóm lại là dài lắm, mau nói cho tôi biết những gì cậu đã điều tra được...”
Trịnh Tiểu Long lấy ra một chiếc máy tính từ trong ba lô, sau một vài thao tác cậu ta đặt máy tính ở trước mặt Viên Mục Dã và nói: “Gã này chính là Ba Bích của tổ chức Thâm Tiềm. Cách đây một thời gian, người ta tìm thấy xác gã ở phía dưới một cây cầu vượt, tôi đoán là bên trong gia tộc Bích đang xảy ra nội chiến, Ba Bích bị K Bích xử lý.”
Viên Mục Dã cau mày, nói: “Sau đó thì sao? Đừng nói với tôi rằng thời gian dài như vậy mà cậu chỉ điều tra được một chút chuyện như thế nhé?”
Trịnh Tiểu Long cười gian: “Tất nhiên là không rồi! Mặc dù gã Ba Bích này đã chết, nhưng gã vẫn còn một cô tình nhân. Theo cô này nói thì trước khi Ba Bích chết đã từng thường xuyên đi tới một nơi gọi là đảo Ngô Châu, còn nói với cô ta rằng nếu việc lần này thành công, gã có thể trở thành người đứng thứ hai trong gia tộc, đến lúc đó gã sẽ cho cô ta một cuộc sống sung sướng!”