Thạch Lỗi giả vờ tiếc nuối: “Ôi tiếc quá...”
Người kia vừa nói vừa dẫn ba người Viên Mục Dã vào nhà, sau đó anh ta chỉ vào một căn phòng ngủ và bảo: “Chị Vương đang ngủ trong đó, sau khi uống thuốc chữa bệnh điên, chị ấy chỉ thích ngủ, bất kể bên ngoài đang có sấm sét hay mưa to vẫn không tỉnh... Mọi người ngồi xuống trước đi, tôi sẽ đi pha một ấm trà ngon.”
Viên Mục Dã có thể nhận ra tên này chắc chắn đã được bố trí đến đây để tiếp đón bọn họ, những lời nói của anh ta không hề có sơ hở nào. Lúc này, Viên Mục Dã phát hiện có vài tấm ảnh treo trong phòng khách nhà chị Vương, có vẻ như tất cả đều là ảnh chị ta chụp cùng với một cậu thanh niên trẻ tuổi...
Khi thấy Viên Mục Dã nhìn vào những bức ảnh, người đàn ông lùn thở dài, nói: “Chị Vương góa chồng từ khi còn trẻ, chị ấy một mình ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn... Thằng bé là toàn bộ cuộc sống của chị ấy, vậy mà lại không còn nữa, cho dù là ai cũng không thể chịu đựng được nỗi mất mát ấy!”
Khi Viên Mục Dã nhìn rõ hai người trong bức ảnh, tim cậu bỗng “đánh thót” một cái. Lúc này Viên Mục Dã đã không còn lòng dạ nào nghe người đàn ông bên cạnh líu lo về hoàn cảnh khó khăn của chị Vương nữa, bởi vì sự chú ý của cậu đã hoàn toàn bị thu hút bởi cậu thanh niên trẻ tuổi trong bức ảnh...
Sau khi ra khỏi nhà họ Vương, Thạch Lỗi thấy sắc mặt Viên Mục Dã có gì đó không ổn, gã bèn dùng ánh mắt hỏi thăm cậu bị làm sao? Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu, nói: “Về xe trước đã...”
Khi ba người quay trở lại xe, Viên Mục Dã mới nói bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi biết tại sao chị Vương lại muốn giết tôi rồi?”
A Triết tò mò hỏi: “Tại sao?”
Viên Mục Dã thở dài: “Hai người có còn nhớ tôi đã từng nói là tôi vô tình đẩy một người xuống hồ máu bên dưới giếng cổ không...”
Thạch Lỗi hiểu ngay Viên Mục Dã muốn nói gì, gã khẽ hừ một tiếng: “Hóa ra người đó chính là con trai của người phụ nữ điên à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Thật ra trước đấy tôi cũng thấy nghi nghi rồi... Đến tận khi nhìn thấy tấm ảnh ở nhà họ Vương, tôi mới xác định được tại vì sao chị Vương cứ nhìn thấy tôi là lại kích động đến thế.”
Thạch Lỗi cười bảo: “Sài Vũ bịa chuyện hay thật, có thể đi viết truyện ngôn tình trên mạng được rồi đấy!”
“Lại chẳng thế à! Cái gì mà con trai chị ta đã chết từ vài năm trước, rõ ràng là mới chết vài ngày trước mà!” A Triết tức lắm.
Viên Mục Dã cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Lúc đó tôi bị con quái vật nhỏ làm giật cả mình... theo phản xạ lùi sang bên cạnh hai bước, cuối cùng lại vô tình đẩy người đang cúi đầu ở bên cạnh hồ máu xuống phía dưới.”
Thạch Lỗi cười lạnh: “Bọn họ tự tìm đường chết thì sao có thể trách cậu được? Lúc đó tôi không nhìn thấy đấy... chứ nếu không tôi đã đá hết cái đám đó xuống dưới hồ rồi!”
Viên Mục Dã biết Thạch Lỗi thật sự làm được điều đó, vì vậy cậu cười lắc đầu: “Nếu vậy thì ngày hôm sau sẽ không chỉ có một mình chị Vương đuổi giết chúng ta đơn giản như vậy đâu...”
Thạch Lỗi trầm ngâm nói: “Phải công nhận là đám người Sài Vũ rất mệt mỏi, để ngăn người phụ nữ điên đó vạch trần mọi chuyện trước mặt chúng ta nên bọn họ phải vắt kiệt sức lực của cả thị trấn... Xem ra ba người chúng ta rất quan trọng đối với họ!”
Viên Mục Dã liếc nhìn đồng hồ rồi bảo: “Chắc mấy người Đoàn Phong phải gần tối mới đến, đến lúc đó chúng ta có thể xuống xem phía dưới giếng cổ một chút, có lẽ chúng ta sẽ biết được tại sao những người ở nơi này lại nhiệt tình đối với người ngoài đến thế.”
Tiếc là mọi chuyện không phát triển như dự đoán của Viên Mục Dã, ba người chờ đến hơn mười giờ đêm nhưng vẫn không thấy nhóm người số 54 xuất hiện. Đến khi Viên Mục Dã muốn gọi điện cho Đoàn Phong, cậu lại phát hiện tình huống giống hệt với lúc liên lạc thợ sửa xe, ba người làm đủ mọi cách mà vẫn không liên lạc được với những người kia...
“Tình huống thế nào? Chẳng phải thị trấn nhỏ này rất hoan nghênh người từ bên ngoài đến à? Tại sao tất cả đều không vào được?” A Triết thắc mắc.
Viên Mục Dã nghĩ đến những gì xảy ra ở dưới giếng cổ, cậu trầm giọng nói: “Có thể ba chúng ta đã trở thành con mồi mục tiêu của thị trấn nhỏ này, trước khi đạt được mục đích, bọn họ sẽ không để người khác tiến vào.”
Thạch Lỗi vỗ đùi: “Thôi không đợi nữa, tối hôm nay chúng ta sẽ lại đi đến nhà họ Vương, người phụ nữ điên kia chắc chắn là bước đột phá... Chỉ cần có thể gặp riêng chị ta, tôi chắc chắn có thể moi ra được một số thứ.”
Viên Mục Dã khó khăn nói: “Chị ta và ba người chúng ta đều là mục tiêu giám sát chủ chốt của người dân trong thị trấn, làm sao có cơ hội tiếp xúc một mình được?”
Nói xong, Viên Mục Dã nhìn ra ngoài cửa sổ xe và thấy dân cư trong thị trấn đang giả vờ đi ngang qua, nhưng thực ra những người đang giám sát họ đều giữ vững vị trí và không hề có ý định “tan làm”...
Thạch Lỗi suy nghĩ một chút rồi bảo: “Tôi thật sự không thể chờ đợi được nữa, nếu cứ chờ thế này thì chúng ta sẽ mắc kẹt ở đây mất, tối hôm nay nhất định phải tìm cách gặp người phụ nữ điên kia! Nếu trên mặt đất có nhiều người giám sát, vậy chúng ta hãy đi ngầm dưới đất đi!”
Viên Mục Dã lập tức nhíu mày hỏi: “Anh nói là đi từ chiếc giếng cổ đó hả?”
Thạch Lỗi gật đầu: “Cậu có thể đẩy con trai nhà người khác vào hồ máu, vậy chứng tỏ trong nhà họ cũng có giếng cổ. Khứu giác của cậu rất tốt, chắc có thể ngửi được mùi của người phụ nữ điên đó để tìm đến chỗ chị ta.”
Viên Mục Dã cười gượng: “Nhưng sao tôi cứ có cảm giác mình tự chui đầu vào lưới nhỉ?”
Không ngờ Thạch Lỗi lại dang tay ra: “Vậy phải làm sao bây giờ? Ai bảo mấy đồng nghiệp cũ của cậu chẳng đáng tin chút nào?”
Viên Mục Dã thấy Thạch Lỗi lại bắt đầu nói xỏ mình, cậu bèn không tiếp tục đề tài này mà vừa cười vừa bảo: “Được rồi, nghe lời anh vậy... Được chưa?”
Nhưng suy đi nghĩ lại, Viên Mục Dã lại cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, cậu đành bất đắc dĩ nói: “Chiếc giếng cổ trong ngôi nhà cổ đó không có khoen kéo, hơn nữa trong sân còn có một đám rong biển vô hình, nếu muốn âm thầm mở chiếc giếng mà không phát ra âm thanh... Chỉ sợ khó mà làm được!”
Kết quả Thạch Lỗi lại nhìn về phía cổng nhà của Sài Vũ rồi nói: “Ai bảo cậu tiến vào từ chiếc giếng cổ của nhà họ Ngô?”
“Từ nhà của Sài Vũ à...? Cũng đâu có dễ dàng gì?” Viên Mục Dã dở khóc dở cười.
“Cái này thì có gì là khó? Chỉ cần tôi và A Triết tìm cách cầm chân hai vợ chồng Sài Vũ, cậu có thể tự mình đi đến nhà họ Vương.” Thạch Lỗi nói với vẻ thoải mái.
Viên Mục Dã nghe xong mà chỉ muốn đánh người, mặc dù nhìn vào những gì xảy ra lần trước, việc cậu an toàn quay ra cũng không khó, nhưng bên phía chị Vương sẽ hơi lúng túng... Đối phương vừa nhìn thấy Viên Mục Dã là muốn đâm cậu thủng lỗ chỗ, làm sao cậu có thể hỏi được đáp án mà mình muốn chứ?
Thạch Lỗi dường như đoán được suy nghĩ của Viên Mục Dã, gã vừa cười vừa nói: “Động não chút đi, hãy lấy ra tài năng mà thường ngày cậu hay dùng để đối phó với mấy phụ nữ trung niên ấy, anh đây tin rằng cậu nhất định sẽ làm được!”
Viên Mục Dã trợn mắt: “Anh đúng là anh ruột của tôi đấy!”