Thạch Lỗi suy nghĩ rồi nói: “Ngoài ba người chúng ta ra thì dẫn thêm một nhóm năm người nữa là đủ.”
Viên Mục Dã luôn cảm thấy Vệ Tĩnh sẽ không chạy trốn, vì vậy cậu hơi lo lắng nói: “Tôi cảm thấy khả năng Vệ Tĩnh phản bội rồi chạy trốn không cao, có thể cô ta gặp phải chuyện gì đó. Nếu thật sự là như vậy, liệu chúng ta có cần dẫn thêm người không?”
Thạch Lỗi cười: “Tại sao cậu lại thiếu tự tin về thực lực của ba chúng ta thế nhỉ? Vệ Tĩnh có lợi hại đến mức nào thì cũng chỉ là một người bình thường. Cậu, tôi, A Triết... cho dù chọn bừa một người, cũng đâu có ai là người bình thường đâu?”
Viên Mục Dã không biết những lời này của Thạch Lỗi là khen hay chê bọn họ nữa, vì vậy cậu dở khóc dở cười, nói: “Cái này thì có gì để tự hào chứ?” Viên Mục Dã nói xong bèn ném điện thoại cho Thạch Lỗi và bảo: “Tôi chuẩn bị một chút vật dụng cá nhân, khi nào đi hãy gọi tôi!”
Sau khi Viên Mục Dã rời đi, Thạch Lỗi trầm ngâm nhìn thông tin của gia đình bốn người này, bối cảnh dường như rất quen thuộc đó khiến Thạch Lỗi nhớ đến vụ đầu tiên mà mình nhận khi bắt đầu công việc bẩn thỉu này... Bây giờ nghĩ đến, cứ như thể nó vừa xảy ra hôm qua vậy.
A Triết thấy Thạch Lỗi ngẩn người nhìn chằm chằm vào điện thoại thì lo lắng hỏi: “Sao thế? Có chỗ nào không ổn à?”
Thạch Lỗi lắc đầu cười nói: “Không có gì, tôi chỉ nhớ đến một chuyện ngu ngốc mà mình làm khi mới vào nghề thôi...”
Chiều hôm đó, sau khi sắp xếp đủ nhân viên, Thạch Lỗi lập tức khởi hành. Trên đường đi, Viên Mục Dã ngồi nghiên cứu thông tin của đối tượng mà người thuê cung cấp, nhưng cậu luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Theo thông tin biểu hiện trên tài liệu, Đặng Vĩnh Huy đưa gia đình đến một khu nghỉ dưỡng nổi tiếng ở vùng núi phía bắc nước M, bọn họ đã đặt trước một homestay trên mạng, đó là một căn biệt thự độc lập nằm trên núi.
Vì đây không phải mùa cao điểm du lịch nên không có nhiều khách du lịch, nơi đó có thể coi là một chỗ phong cảnh đẹp và yên tĩnh... Vệ Tĩnh cũng nhắm vào điểm này nên mới quyết định âm thầm giết toàn bộ gia đình bốn người này sau khi họ vào biệt thự.
Không có gì lạ khi cấp trên của Thạch Lỗi cho rằng Vệ Tĩnh rất có khả năng đã phản bội rồi chạy trốn, bởi vì với phong cách làm việc của cô ta, gia đình Đặng Vĩnh Huy rất khó sống sót nếu không có cao thủ giúp đỡ... Hơn nữa địa điểm mà bọn họ lựa chọn để ám sát lần này rất bí mật, đây là nơi tuyệt vời để “giết người chôn xác”, làm sao Vệ Tĩnh có thể thất bại được?
Sau đó, Viên Mục Dã cẩn thận phân tích thông tin bốn người nhà họ Đặng, cậu phát hiện Đặng Vĩnh Huy là một nhà văn, cầm bút viết, xoay xoay cổ tay một chút còn được... Người như vậy đừng nói là gặp sát thủ hàng đầu như Vệ Tĩnh, cho dù anh ta có gặp một tên cướp bình thường thì cũng ngỏm củ tỏi.
Còn về phần Liễu Mân, cô ta là một bà nội trợ điển hình, từ khi kết hôn với Đặng Vĩnh Huy, Liễu Mân không hề ra ngoài làm việc mà chỉ ở nhà chăm sóc chồng con. Hai đứa con của họ là Đặng Khiết Nhi và Đặng Tử Thiên, một đứa 17 tuổi và một đứa 14 tuổi, cả hai đứa trẻ này vẫn chưa đến tuổi đảm đương được việc gì lớn, bọn chúng càng không có tác dụng lật ngược thế cờ trong vụ ám sát này.
Lúc này, chiếc xe của đám người Viên Mục Dã đã tiến vào vùng núi phía bắc, mặc dù bây giờ đã là “cuối xuân đầu hè”, nhưng nhiệt độ trên núi vẫn rất lạnh, vì vậy đây không phải thời điểm thích hợp để lên núi chơi...
Chiếc xe vừa chạy vào vùng núi không bao lâu, xung quanh đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù, Viên Mục Dã nhìn đám sương mù lượn lờ ở rừng cây hai bên đường mà nhíu mày, hỏi: “Tại sao lại chọn cái mùa này để đến đây nghĩ dưỡng nhỉ? Với điều kiện của gia đình Đặng Vĩnh Huy, bọn họ hoàn toàn có thể lựa chọn một số chỗ thoải mái và ấm áp hơn mà?”
Thạch Lỗi nhìn phong cảnh bên ngoài rồi nói với vẻ nghiêm trọng: “Chuyện này quả thực rất đáng ngờ... Nhưng tình huống của Đặng Vĩnh Huy bây giờ khá đặc biệt, chính hắn đắc tội với người ta, chẳng lẽ trong lòng lại không thấy nhột? Vì vậy hắn ta chọn một chỗ yên tĩnh cho người nhà nghỉ mát cũng là bình thường mà.”
Nhưng khi đoàn xe tiến vào sâu hơn, con đường núi cũng trở nên ngày càng khó đi, có rất nhiều đoạn đường bị đứt gãy, xem ra nó đã bị bỏ hoang từ rất lâu...
A Triết vừa lái xe vừa nhìn ngó xung quanh, gã nói: “Có nhầm địa chỉ không vậy? Đây mà là khu nghỉ dưỡng à?”
Viên Mục Dã cũng thấy lạ: “Đúng là có một chút... không giống.”
Thạch Lỗi liếc nhìn hướng dẫn chỉ đường trên điện thoại: “Đúng mà! Đây chính là địa chỉ mà người thuê cung cấp cho Vệ Tĩnh, hơn nữa vị trí cuối cùng trên định vị của mấy người Vệ Tĩnh cũng là ở gần đây...”
Sau đó đoàn xe lại đi thêm một đoạn nữa, cho đến khi họ nhìn thấy ba chiếc xe địa hình màu đen giống hệt chiếc xe của họ thì mọi người mới dừng lại...
Mấy người Viên Mục Dã xuống xe nhìn một vòng xung quanh và phát hiện ba chiếc xe đều không có vấn đề gì, những chiếc xe đó đỗ ở chỗ này là vì không thể lái vào đoạn đường phía trước, chính vì vậy mà đám người Vệ Tĩnh chỉ có thể đi bộ xuyên qua rừng cây trước mặt... Nhưng nhìn vào đám lá cây phủ kín trên xe thì có thể nhận thấy, những chiếc xe này đã dừng ở đây ít nhất hai ngày rồi.
Lúc này, A Triết ngồi xuống kiểm tra gầm một chiếc xe địa hình, sau đó đứng dậy nói: “Thiết bị định vị trên xe vẫn còn, chắc mấy người Vệ Tĩnh đỗ xe ở đây rồi từ đó đến giờ không trở lại nữa...”
Viên Mục Dã xoay người hỏi Thạch Lỗi: “Đến bây giờ anh vẫn nghĩ rằng Vệ Tĩnh đã phản bội rồi chạy trốn sao?”
“Ai mà biết được? Nhỡ ông chủ mới tặng cho bọn họ một chiếc xe mới tinh thì sao?” Thạch Lỗi vẫn còn mạnh miệng.
Viên Mục Dã nhìn con đường nhỏ dẫn vào rừng sâu rồi trầm ngâm nói: “Có phải là phản bội chạy trốn hay không, chúng ta sẽ biết đáp án nhanh thôi...”
Sau đó bọn họ đi vào trong rừng và đi theo những biển chỉ đường xiêu xiêu vẹo vẹo ở bên đường, họ thật sự tìm thấy một căn biệt thự trong rừng, nhưng căn biệt thự này khác quá xa so với hình ảnh đặt phòng trên mạng!
Đó là một tòa nhà ba tầng nhỏ màu xám, từ những vết lốm đốm trên tường cùng với vài cánh cửa sổ bị vỡ, không khó để nhận ra rằng nơi này đã rất lâu không có ai chăm sóc, cho dù gia đình Đặng Vĩnh Huy không có yêu cầu cao nhưng họ cũng không thể đi đến nơi quỷ quái này để nghỉ mát được!
A Triết đứng ở cổng biệt thự, nhìn lên trên và nói với giọng không thể tin được: “Nhà họ Đặng không có đầu óc à? Tự nhiên lại đến cái nhà ma này nghỉ mát?”
Thật ra lúc này mọi người đều cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng dù sao cũng đã đến nơi này, đến rồi cũng phải đi vào xem qua một chút. Hơn nữa xe của Vệ Tĩnh cũng dừng ở gần đây, điều đó chứng tỏ bọn họ chắc chắn đã tiến vào biệt thự trước khi mất liên lạc...
Thạch Lỗi đứng ở cửa, giọng trầm xuống: “Sau khi đi vào, tất cả tỉnh táo một chút cho tôi...”
Nhóm năm người đồng thanh trả lời, sau đó A Triết đi trước mở cánh cửa “nhà ma”.
Trước khi tiến vào, Viên Mục Dã chỉ nghĩ rằng căn biệt thự này chỉ dột nát bên ngoài mà thôi, chưa chắc bên trong đã không thể ở được. Nhưng sự thật đã chứng minh “nội thất trang trí” bên trong lại càng thêm thê thảm, dù nói rằng đã vài chục năm không có ai sống ở đây thì cũng không oan.