Viên Mục Dã nghe xong bèn tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao bọn họ lại trở nên yếu ớt sau khi rời khỏi thị trấn?”
Ngô Hải Bằng cười đáp: “Đó là vì một khi những đứa con rời xa bản thể của tôi, chúng sẽ dần tiêu vong, cơ thể con người đã hoàn thành chuyển hóa mà không có những đứa con của tôi thì sẽ mất đi tất cả công năng và biến thành một đống thịt nhão, cuối cùng đến hô hấp cũng không thể làm được và sẽ chết vì ngạt thở.”
Viên Mục Dã thở dài: “Hóa ra là như vậy... Còn có một chuyện tôi nghĩ mãi vẫn không rõ, tại sao con của Sài Vũ và An Tĩnh lại không bị anh cắn nuốt hết?”
Không ngờ Ngô Hải Bằng không trả lời vấn đề này, anh ta chỉ dẫn Viên Mục Dã đi về phía ngôi nhà cổ rồi bảo: “Đến giờ rồi, cậu đi xuống đi!”
Sức mạnh của Ngô Hải Bằng rất lớn khiến Viên Mục Dã không thể chần chừ, cuối cùng cậu gần như bị lôi kéo đến mức chân nhấc khỏi mặt đất, cơ thể như bay vào trong giếng cổ... Viên Mục Dã không nhịn được mà cúi đầu nhìn xuống, cậu phát hiện có thứ gì đó đang nâng chân cậu để tiến về phía trước.
Viên Mục Dã cũng đoán được đại khái đó là thứ gì, xem ra lần đầu tiên bọn họ đi đến hồ máu là được đám rong biển này nhấc về, không ngờ hôm nay lại bị chúng nó nâng trở lại.
Trong bóng tối, Viên Mục Dã lại nhìn thấy con quái vật nhỏ kia, nhưng không hiểu sao nó vẫn ngủ say bên cạnh hồ máu và hoàn toàn không có ý định tỉnh dậy.
Lúc này, Ngô Hải Bằng bỗng chắp tay sau lưng và đứng yên tĩnh bên cạnh hồ máu, một lát sau anh ta mới quay lại nhìn Viên Mục Dã rồi hỏi: “Cậu thấy bọn nó có đáng yêu không? Chỉ cần cắn một cái thôi là cơ thể của cậu sẽ bị biến đổi, đến lúc đó sinh, lão, bệnh, tử đều không liên quan đến cậu nữa, cậu có thể nhìn thời gian trôi qua trong tầm tay như tôi, nhìn sự biến đổi trên thế giới này, mà mình lại chẳng có bất kỳ sự thay đổi nào.”
Viên Mục Dã cười hỏi: “Vậy thì sao chứ? Bị nhốt trong thế giới này, những thay đổi ở thế giới bên ngoài đâu có liên quan gì đến tôi nữa?”
“Vậy cũng chưa chắc... Nếu mọi chuyện thuận lợi, tôi có thể rời khỏi đây sau vài trăm năm nữa, đến lúc đó chỉ cần tôi đồng ý, tôi có thể dẫn các người đi đến bất kỳ ngóc ngách nào trên thế giới này, chúng ta cuối cùng cũng không cần bị nhốt ở nơi này.” Ngô Hải Bằng rất tự đắc.
Viên Mục Dã nghe vậy bèn nghĩ thầm trong lòng, hóa ra con yêu tinh dây leo cũng không thích chỗ này. Cũng đúng... chẳng phải chỗ này cũng là nhà giam với hắn sao? Thế là Viên Mục Dã thở dài, nói: “Nhìn đi, đến cả anh cũng thấy đau khổ khi bị mắc kẹt ở nơi này, vậy tại sao anh còn muốn thuyết phục tôi nữa?”
Ngô Hải Bằng không hiểu: “Nhưng cậu sắp chết mà, so sánh với còn sống, thì việc mất đi tự do có đáng gì?”
Viên Mục Dã lắc đầu đáp: “Anh không phải là tôi... Làm sao anh có thể biết được sống đau khổ hay chết thoải mái thì cái nào quan trọng hơn đối với tôi?”
Ngô Hải Bằng sầm mặt: “Viên Mục Dã, cậu có biết rằng mình là người đầu tiên có hai sự lựa chọn không, đúng là không biết điều.”
Viên Mục Dã cười gượng: “Vậy đúng là vinh dự của tôi! Nhưng tôi vẫn lựa chọn từ chối... Biến đổi.”
Ngô Hải Bằng ngẩn người, sau đó bất đắc dĩ gật đầu: “Được lắm, tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu...”
Không ngờ Ngô Hải Bằng nói xong, cơ thể nghiêng một cái rồi ngã thẳng xuống ao máu, trong nháy mắt anh ta đã bị đồ vật trong ao nuốt chửng. Lúc này, đám người đã chờ đợi từ lâu lập tức xông lên tranh nhau ăn “Đậu phụ máu” nổi lên trong ao, Viên Mục Dã nhìn mà cảm thấy buồn nôn.
Nhìn cái đám “Người không ra người, xác chết không ra xác chết” này, Viên Mục Dã không ngừng cảm khái, nếu bắt cậu sống hèn mọn như vậy, chẳng thà để cậu chết luôn đi cho sướng... Viên Mục Dã vừa nghĩ vừa lùi về phía sau, kết quả là cậu nghe thấy tiếng rên hừ hừ của một con thú hoang ở bên cạnh.
Viên Mục Dã nhìn lại và thấy không biết con quái vật nhỏ kia đã tỉnh lại từ bao giờ, nó đang nghiến răng nhìn cậu. Viên Mục Dã lập tức cảm thấy nặng nề, dường như cậu đã đoán được sẽ có chuyện gì xảy ra tiếp theo...
Nói cũng lạ, lần trước lúc Viên Mục Dã và con quái vật nhỏ đối mặt với nhau xong, trí nhớ của cậu bỗng có vài mảnh vỡ không thể giải thích được, nhưng có một điều mà Viên Mục Dã có thể đoán chắc được, đó là đêm nay cậu cũng không cần phải chết.
Bởi vì Viên Mục Dã phát hiện con yêu tinh dây leo đó có vẻ rất tự hạn chế, mỗi lần người trong thị trấn hiến tế thì chỉ cần một vật tế, cứ như nếu nuốt thêm một thứ nữa thì nó không thể tiêu hóa được... Cho nên lần trước Viên Mục Dã đẩy Hạ Liên Dịch xuống, ba người bọn họ được nguyên vẹn đưa trở về. Lần này cũng không ngoại lệ, dù sao đâu thể lãng phí thi thể của Ngô Hải Bằng chứ?
Khi Viên Mục Dã tỉnh lại trong căn nhà cổ của họ Ngô, trời bên ngoài đã sáng choang. Cậu vươn vai ngồi dậy khỏi giường, sau đó quay đầu nhìn ra phía sau rồi thở dài...
Nếu đã may mắn còn sống, Viên Mục Dã phải ăn một chút gì đó như người bình thường, vì vậy cậu rời khỏi căn nhà cổ họ Ngô và muốn quay về xe kiếm gì đó lấp đầy bụng... Không ngờ Viên Mục Dã vừa ra cửa, cậu đã thấy An Tĩnh đứng trước cổng với khuôn mặt vô cảm.
Viên Mục Dã bất đắc dĩ hỏi: “Tại sao chị lại đến đây...”
Thật ra Viên Mục Dã cũng cảm thấy hơi xấu hổ, lần trước là con của họ, lần này là chồng, mặc dù lần nào cũng không thể trách họ nhưng hai người đó đúng là vì Viên Mục Dã mà chết.
Viên Mục Dã thở dài, nói: “An Tĩnh... Chị nghe tôi nói, tôi cũng cảm thấy rất có lỗi về chuyện của chồng chị, nhưng khi đó...”
“Tất cả đều là quả báo... Không liên quan gì đến anh.” An Tĩnh nói với vẻ âm trầm.
Viên Mục Dã không ngờ An Tĩnh lại hiểu chuyện như vậy, cậu thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi: “Vậy tiếp theo chị định làm gì?”
An Tĩnh cười khổ: “Còn có thể làm gì chứ? Cứ sống vô hồn như vậy thôi. Nếu biết trước sẽ có kết quả này, tôi thà chết luôn từ trước cho thoải mái.”
“Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách các người được, khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì con người ta rất dễ bị mờ mắt, bọn họ không nhìn rõ được bản chất của vấn đề...” Viên Mục Dã an ủi.
An Tĩnh nghe xong đau lòng nói: “Đều do tôi... Nếu không phải vì chữa bệnh cho tôi, Hải Bằng sẽ không bị ma quỷ ám ảnh mà đi đến nơi này, anh ấy biết rất rõ sự đáng sợ của chỗ này những vẫn quay về vì muốn cứu tôi.”
Viên Mục Dã nghe An Tĩnh nói vậy, cậu bèn đi đến bậc thang bên cạnh, ngồi xuống rồi nói: “Dù sao cũng rảnh, sao chị không kể cho tôi nghe năm đó đã xảy ra chuyện gì!”
An Tĩnh đi đến ngồi cạnh Viên Mục Dã, sau đó từ từ kể chuyện cũ năm xưa của cô ta và Ngô Hải Bằng...