Thật ra trong lòng Viên Mục Dã biết rõ những người này chỉ là vai phụ mà thôi, bởi vì trong sáu người này, chỉ có A Triết là rất quan trọng đối với Thạch Lỗi... Hơn nữa đối phương làm như vậy đúng là quá tàn nhẫn, nó còn độc ác hơn gấp mười lần giết người bằng cách tra tấn, bởi vì dù cuối cùng A Triết lựa chọn thế nào, thì đều khiến Thạch Lỗi rất đau khổ.
Mặc dù Viên Mục Dã đoán được mục đích của đối phương, nhưng lại không thể làm gì bây giờ, cậu đành để đối phương dắt mũi.
Sau khi liên tục chọn ba người, Thạch Lỗi cuối cùng cũng lộ vẻ yếu ớt, gã không gắng gượng được nữa mà lùi về sau vài bước, sau đó dựa vào một chiếc tủ và bảo: “Mày có thể để tao nghỉ một lát không, tao thật sự không biết mười năm qua mày sống thế nào? Chẳng lẽ mày bị một tổ chức tởm lợm nào đó thu nhận à? Báo thù thì báo thù, tại sao còn bày ra nhiều chuyện ghê tởm như vậy chứ?”
Đối phương khịt mũi: “Làm sao? Không chịu được nữa à? Tao có thể cho mày nghỉ một chút, dù sao giữa chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian để từ từ chơi đùa...”
Thạch Lỗi gật đầu: “Được... Mày nói đấy nhé, nhưng có một điều khiến tao rất tò mò, cái thứ không nhìn thấy trên tầng là gì thế?”
Người thanh niên hỏi đầy ẩn ý: “Mày không biết à?”
Thạch Lỗi buồn cười hỏi: “Chẳng lẽ tao cần phải biết à? Mày có đánh giá tao cao quá không thế? Năm đó tao chỉ là một sát thủ nhận tiền rồi làm việc, làm sao mà tao biết được trong nhà mày có nuôi một con thần thú chứ!”
Người thanh niên gật đầu: “Cũng đúng... Là tao quá coi trọng mày, như vậy đi, tao sẽ cho mày xem một đoạn phim ngắn, cam đoan nội dung rất đặc sắc!”
Đối phương nói xong, cảnh tượng trên màn hình tivi thay đổi, nhìn từ độ rung lắc của màn hình thì có thể nhận ra có ai đó đang quay bằng điện thoại, cảnh tượng trong đoạn video là một căn biệt thự, kẻ cầm điện thoại tranh thủ bóng tối để lẻn vào, sau đó đi thẳng đến phòng ngủ của chủ nhà...
Chủ nhân của ngôi nhà là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, sau khi bị tiếng mở cửa đột ngột đánh thức, ông ta lập tức bật dậy từ trên giường và hét lên: “Cậu là ai? Tại sao lại xuất hiện trong nhà tôi?”
Kẻ xông vào không trả lời câu hỏi này, gã chỉ chuyển màn hình sang bên cạnh rồi hô: “Ares!”
Ngay sau đó, chỉ thấy người đàn ông trung niên kia bị một sức mạnh không thể giải thích được đẩy ngã xuống giường, hình ảnh sau đó hơi mờ mịt và chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của ông ta, cuối cùng ông ta đã bị xé nát bởi con quái vật vô hình đó...
Sau khi video phát xong, người thanh niên lại xuất hiện trên màn hình tivi một lần nữa: “Người vừa rồi nhìn quen chứ?”
Thạch Lỗi lắc đầu: “Tao chưa từng nhìn thấy... Chắc một kẻ thù khác của mày hả?”
Đối phương gật đầu cười nói: “Thông minh... Lão ta là ông chủ cũ của cha tao đấy, đó là một thằng khốn hèn hạ! Lão ta trở nên nổi tiếng nhờ vào kết quả nghiên cứu của cha tao, nhưng có danh tiếng cũng tốt, điều đó khiến tao tìm lão dễ hơn, vì vậy tao đã quay đoạn video này vào hai năm trước.”
Thạch Lỗi không đưa ra bất kỳ nhận xét nào về đoạn video này, ngược lại gã rất tò mò hỏi: “Thú cưng của mày tên là Ares à? Tên hay nhỉ!”
Đối phương mỉm cười không nói, dường như cậu ta không muốn tiết lộ quá nhiều thông tin liên quan đến Ares.
Lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên nói chen vào: “Ares cũng là thành quả nghiên cứu của cha cậu khi còn sống sao?”
Người thanh niên ngẩn người: “Đương nhiên, nó rất lợi hại đúng không? Tiếc là năm đó nó còn quá nhỏ, nếu không sẽ chẳng có những chuyện này. Mày là... Viên Mục Dã à? Dường như mày rất có hứng thú đối với thú cưng của tao hả?”
Viên Mục Dã cười nói: “Bởi vì vừa rồi tôi đã ở rất gần nó... Hơi thở của nó đã phả lên mặt tôi.”
Người thanh niên trầm giọng: “Thật ra mày rất may đấy, mày là người duy nhất từ trước đến giờ có thể trốn thoát khỏi miệng của nó.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Mặc dù tôi không biết mười năm qua cậu đã trải qua những gì... Nhưng tôi biết rất rõ cảm giác trong lòng ngập tràn thù hận, tôi có thể hiểu được nỗi đau khổ của cậu, bởi vì tôi cũng từng chìm đắm trong thù hận không thể giải thoát. Mặc dù tôi không có tư cách khuyên cậu buông bỏ thù hận, nhưng tôi cảm thấy bất kể là cha mẹ hay chị gái của cậu, bọn họ đều không hy vọng cậu sống trong thù hận cả nửa cuộc đời sau này, hơn nữa cho dù cậu có giết sạch kẻ thù, nhưng cuối cùng cậu vẫn sẽ không thể xóa đi được cái chết của những người thân yêu.”
Đối phương nghe xong chỉ mỉm cười, sau đó thờ ơ nói: “Không sao, thật ra tao không cảm thấy trong lòng tràn đầy thù hận là chuyện gì đó đau khổ, ngược lại tao rất thích cảm giác này...” Cậu ta nói đến đây thì nhìn Thạch Lỗi và tiếp tục: “Những năm qua tao vẫn luôn phân vân không biết có nên đến tìm mày không... Bởi vì xét một cách nghiêm túc, mày đã thật sự tha cho tao một lần. Nhưng tại sao mày không thể tha cho chị gái tao chứ? Chị tao là một cô gái rất hiền lành, cho dù vô tình giẫm chết một con kiến, chị tao cũng sẽ áy náy cả ngày, thế mà mày lại giết chị ấy. Những năm qua tao luôn nhớ lại chuyện xảy ra đêm hôm đó, tao ước gì người chết lúc đó chính là mình.”
Thạch Lỗi nghe xong hơi mấp máy môi, dường như muốn giải thích cô gái đó chủ động lao vào mình, nhưng cuối cùng gã vẫn không nói gì... Vì gã chính là Thạch Lỗi, gã không bao giờ giải thích nhiều về những hành vi của mình, cho dù đúng hay sai, gã cũng sẽ không hối hận, bởi vì Thạch Lỗi không quan tâm đến cái nhìn của người khác.
Viên Mục Dã thấy vậy thở dài nói: “Thật ra buông bỏ thù hận không phải là giúp người khác... Mà là vì chính cậu, nếu không cậu sẽ vĩnh viễn sống trong sự đau khổ vô tận. Chỉ có hoàn toàn buông bỏ thù hận trong lòng, cậu và những người thân yêu mới có thể tiếp tục sống.”
Người thanh niên cười và nói với Viên Mục Dã: “Mày không cần nói nữa... Làm sao có thể chỉ bằng vài câu nói mà giải quyết được mối hận thù trong mười năm chứ? Được rồi, thời gian tâm sự đã kết thúc, trò chơi tiếp tục.”
Không ngờ Thạch Lỗi nghe vậy bèn hoàn toàn nổi giận, gã lạnh lùng nói: “Người thứ ba bên trái là Lưu Toàn Phong, 38 tuổi, con trai anh ta đã học hết cấp hai. Người thứ hai bên phải là Lục Huy, 29 tuổi, cậu ta vừa kết hôn vào nửa năm trước và vợ cậu ta cũng vừa mới có thai. Người thứ nhất bên phải là Triệu Quảng Húc, 40 tuổi, không vợ không con, anh ta chỉ có một người mẹ bị mất trí nhớ... Mày hãy nhớ kỹ tên của những người này, bởi vì mười, hai mươi năm sau, người thân của họ cũng sẽ xuất hiện trước mặt mày và làm lại những gì mày đã làm với họ vào ngày hôm nay.”
Người thanh niên thản nhiên nói: “Cũng hợp lý thôi! Tao giết người thân của họ, họ đến tìm tao báo thù... Điều này hết sức bình thường mà. Thạch Lỗi, mày không cần phải nói với tao về điều đó, tao biết rất rõ tên của từng người trong số họ, không cần mày phải nói với tao. Đừng bảo tao không nhắc mày, nếu mày không nói ra ai là sự lựa chọn tiếp theo, tao chỉ đành ném hết cả ba người này xuống cùng một lúc.”